Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341862

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1862 lượt.

ững lời này mới yên tâm phần nào. Cô ngồi im lặng vài phút mới đứng dậy đi gặp Vương Á Nam.
Cửa văn phòng chủ tịch khép hờ, Tô Mạt gõ cửa, chờ bên trong có người lên tiếng, cô mới đẩy cửa đi vào. Vương Á Nam đang ngồi sau bàn làm việc cỡ lớn xem tài liệu. Nếu Tô Mạt không đoán nhầm, đó chính là sơ yếu lý lịch của cô. Trên ghế sofa ở bên cạnh còn có một người, Vương Cư An đang tựa vào thành ghế đọc báo. Nhìn thấy anh, Tô Mạt bất chợt có dự cảm chẳng lành, trong lòng lại nơm nớp bất an.
Tô Mạt đứng yên, Vương Á Nam ngẩng đầu nhìn cô, mỉm cười chỉ tay vào chiếc ghế: “Ngồi đi.” Bà hỏi: “Vết thương đã đỡ chưa?”
“Đỡ nhiều rồi, hôm nay tôi thay băng lần cuối.”
Vương Á Nam nhìn cô bằng ánh mắt hiền hòa: “Thế thì tốt.” Bà đột nhiên thở dài: “Nếu không gặp cô nữa, tôi thật sự không biết ăn nói với mọi người thế nào.” Nói xong, bà cười mấy tiếng, lại quay sang cháu trai: “Nếu cô gái này không làm việc ở công ty chúng ta, trong tương lại liệu còn có nhân viên nào dám bán mạng cho An Thịnh? Bất kể là thật hay giả, ít nhất cũng cần tạo dựng một tấm gương điển hình.”
Vương Cư An cười cười, ngẩng đầu liếc Tô Mạt một cái.
Tô Mạt ngồi nghiêm chỉnh xuống ghế, lại nghe đối phương hỏi: “Tô tiểu thư, cô hãy nói xem, cô có yêu cầu gì với công ty chúng tôi?” Tô Mạt không ngờ Vương Á Nam hỏi câu đó, cô bất giác ngẩn người. Vương Á Nam thổi lá trà trong cốc: “Không hề gì, cô cứ phát biểu thẳng ra đi.”
Tô Mạt nghĩ thầm, nếu tôi nói muốn lấy lại nhà xưởng của cậu tôi, liệu bà có đồng ý không? Cô mở miệng: “Tôi muốn chuyển sang bộ phận tiêu thụ, ngoài ra tôi không có yêu cầu nào khác.”
Lần này, Vương Á Nam hơi ngạc nhiên, bà hỏi tiếp: “Cô có thể nói lý do không?”
Tô Mạt đã sớm có sự chuẩn bị nên trả lời trôi chảy: “Trước đây tôi từng làm công việc tiêu thụ nên có kinh nghiệm nhất định. Ngoài ra nghề này tương đối có tính thử thách, có thể rèn luyện con người. Hơn nữa…mức lương cũng cao hơn vị trí khác.” Nói đi nói lại, lý do cuối cùng mới là quan trọng.
Vương Á Nam gật đầu, lại nói với cháu trai: “Cô gái này quả là thật thà, nghĩ sao nói vậy.”
Vương Cư An buông tờ báo, nhìn Tô Mạt chằm chằm.
Vương Á Nam hỏi một câu không mặn không nhạt: “Gia cảnh của Tô tiểu thư khó khăn hay sao? Bởi một người khi đi tìm việc thường ngại động chạm đến mức lương và không nói thật lòng.”
Tô Mạt đỏ mặt, cô cất giọng lí nhí: “Vâng, tôi biết.” Cô giải thích: “Bố mẹ tôi chỉ có một mình tôi, họ đã lớn tuổi. Hơn nữa tôi còn phải nuôi con.”
Gương mặt Vương Á Nam lộ vẻ hứng thú, ngữ khí càng dịu dàng, bà hỏi: “Con cô mấy tuổi rồi?”
“Ba tuổi tám tháng ạ.”
Vương Á Nam gật đầu: “Bậc làm cha làm mẹ thật không dễ dàng. Tôi nhớ trước đây cô từng có một thời gian làm công việc tiêu thụ ở công ty điện tử An Thịnh.” Bà hỏi cháu trai: “Thành tích kinh doanh của cô ấy thế nào?”
Tô Mạt cảm thấy căng thẳng, bấc giác ngoảnh đầu nhìn Vương Cư An. Vương Cư An cũng liếc cô, ánh mắt anh vụt qua một tia chế giễu đáng ghét. Vài giây sau, anh mới thong thả trả lời: “Tàm tạm, “đóng giả heo ăn thịt hổ” cũng không đến nỗi.” (“Đóng giả heo ăn thịt hổ” ám chỉ sự che giấu thực lực, giả vờ ngu ngốc, đợi đối thủ khinh địch mới nhẹ nhàng hạ gục đối thủ)
Tô Mạt biết ngay Vương Cư An chẳng nói câu gì hay ho, may mà Vương Á nam không hỏi nhiều, chỉ dò xét Tô Mạt: “Tôi lại cảm thấy cô không thích hợp làm nghề tiêu thụ.” Tô Mạt nín thở, nghe bà cười với Vương Cư An: “Cô gái này có ngoại hình thanh tú, nói chuyện nhẹ nhàng mềm mại, không phải kiểu mặt dạn mày dày ghê gớm.”
Vương Cư An cúi đầu tiếp tục đọc báo: “Cô cứ quyết định đi.”
Vương Á Nam quay sang Tô Mạt: “Tôi đã quan sát cô một thời gian, bảo cô đi pha cà phê thì cô chuyên tâm pha cà phê, còn khiến người khác cảm thấy ngon đến mức không thể thay thế.” Ngừng lại vài giây, bà thay đổi giọng điệu, nói đùa một câu: “Đối diện với người bản thân không thích, cô có thể làm đến mức đó quả thật không dễ dàng.”
Nghe bà nói vậy, Tô Mạt vừa kinh ngạc vừa quẫn bách. Cô không ngờ Vương Á Nam lại phơi bày khúc mắc và hiềm khích giữa cô và Vương Cư An.
Vương Cư An cũng lập tức dừng động tác giở báo, anh ngẩng đầu nhìn cô ruột cười khẽ một tiếng. Nụ cười có ý bao dung và bất lực.
Vương Á Nam nói tiếp: “Tôi thích những người thật thà như cô. Cũng không cứ phải làm việc ở bộ phận tiêu thụ mới có thể học hỏi kiến thức, quan trọng là xem cô đi theo người như thế nào? Bây giờ cô cũng đã lớn tuổi, làm sao bằng mấy cô gái trẻ mới ra trường. Hơn nữa ở độ tuổi này, nói chuyện học hỏi, rèn luyện có phải hơi muộn hay không?”
Tô Mạt lờ mờ đoán ra ý của đối phương. Vương Á Nam một mặt nhắc nhở cô đừng “đứng sai đội hình”, mặt khác muốn thăm dò xem cô có định “bỏ tối theo sáng” và vạch rõ ranh giới với người nào đó. Thế là cô trả lời dứt khoát: “Tôi tin đối với mỗi người, hiện tại chính là lúc trẻ trung nhất, chỉ cần cố gắng làm việc thì không bao giờ muộn màng.”
Vương Á Nam mỉm cười, gật đầu: “Không tồi. Như vậy đi, cô hãy ở lại nơi này. Đầu tiên, cô hãy tham gia khóa bồi dưỡng luật kinh tế, tài