Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341851

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1851 lượt.

mặt cười.
Tô Mạt đoán anh ta sẽ không tiết lộ thêm, thế là cô chào tạm biệt, về phòng nghỉ ngơi.
Xe buýt đến trưa mới về tới thành phố. Bởi vì hôm nay là chủ nhật không cần đi công ty, mọi người đều về nhà nghỉ ngơi.
Tô Mạt mua bánh và hoa quả đi thăm cậu, đồng thời rút ít tiền đưa cho bà mợ. Chung Thanh vẫn ở nhà tĩnh dưỡng chứ chưa đi học trở lại. Cô bé nhốt mình trong phòng không chịu ra ngoài. Nghe chuyện em họ, Tô Mạt càng tự trách bản thân.
Bà mợ vẫn lạnh nhạt với Tô Mạt như thường lệ. Nhưng khi nhắc đến Chung Thanh, bà đau lòng nói: “Còn mấy tháng nữa là đến kỳ thi đại học, bây giờ con bé vẫn không muốn học hành. Chi bằng lúc đầu cứ để nó sinh con cho nhà kia, dù sao người ta cũng có tiền…”
Ông Chung nghe thấy liền ném cây gậy vào bà vợ. Sức khỏe của ông dần hồi phục nhưng tính tình ngày càng khó chịu.
Tô Mạt gõ cửa phòng Chung Thanh, định vào nói chuyện với em gái. Bên trong không có người trả lời, cô liền đẩy cửa đi vào, thấy Chung Thanh nằm úp sấp trên mặt bàn, tay vẫn cầm chiếc điện thoại iphone Thượng Thuần mua cho cô bé. Trên bàn để đầy sách và đề thi. Tô Mạt sờ đầu em gái, liền bị cô né tránh. Tô Mạt khó nhọc mở miệng: “Thanh Thanh, em đừng như vậy, mọi chuyện đã qua rồi, em hãy nhìn về phía trước.”
Một lúc sau, Chung Thanh mới mở miệng: “Đối với chị mà nói, mọi chuyện đã qua, nhưng đối với em không phải vậy…” Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm Tô Mạt: “Có một việc em muốn hỏi chị từ lâu. Tại sao lúc đó Thượng Thuần bắt chị ở lại?”
Tô Mạt ngẩn người: “Anh ta có sở thích sỉ nhục người khác. Chắc em cũng biết anh ta đã có vợ con, chắc em cũng biết anh ta năm thê bảy thiếp ở bên ngoài. Em có biết anh ta nuôi bao nhiêu đàn bà không? Loại người như anh ta không hề có quan niệm đạo đức.”
Chung Thanh lắc đầu: “Không phải. Tại sao anh ấy không giữ chị gái em mà chỉ giữ chị. Anh ấy đã nhìn trúng chị, anh ấy thích chị, trước đây hai người từng quen nhau đúng không? Anh ấy từng giúp đỡ chị, kết quả chị đá anh ấy. Anh ấy vì muốn trả thù chị nên mới đụng đến em? Chị đừng tưởng em không biết gì cả.”
Tô Mạt không nhịn được, cất cao giọng: “Đó gọi là thích sao? Loại đàn ông này muốn gì được nấy, có hứng thú là muốn nếm thử, hết hứng thú là ném đi như rác rưởi. Đó gọi là thích sao? Đó là sỉ nhục người khác. Đối phương không phải là Chung Thanh, không là chị, thì cũng sẽ là người khác, chỉ thay cái tên mà thôi.”
Chung Thanh đột nhiên khóc nức nở: “Chị, em cảm thấy cuộc đời em coi như xong. Em thật sự xong đời rồi, em không dám đi trường học. Em sợ bị người khác chỉ chỏ…Chị, em phải làm thế nào bây giờ?”
Tô Mạt chua xót trong lòng, cô vội ôm em gái: “Thanh Thanh, bây giờ em vẫn còn trẻ lắm, cuộc đời còn rất dài. Người trẻ tuổi phạm sai lầm, thượng đế sẽ tha thứ hết, bởi vì họ có nhiều thời gian để sửa chữa lỗi lầm. Trước đây em nói chị ngốc nghếch. Em nói rất đúng, thời trẻ tuổi chị không hiểu biết nên đi đường vòng. Chị lớn hơn em mười tuổi nhưng vẫn đang từ từ trưởng thành. Tuy nhiên có một điểm chị luôn ghi nhớ, sai lầm mắc phải năm mười bảy tuổi, đến năm hai mươi bảy tuổi không thể tái phạm. Tuổi tác càng lớn, cơ hội làm lại từ đầu càng mờ mịt, cuối cùng chỉ có thể vật vã qua ngày đoạn tháng. Thanh Thanh, em cam tâm sống hồ đồ một đời như vậy sao?”
Chung Thanh dần nín khóc. Cô giơ tay lau nước mắt, chậm rãi trả lời: “Đúng, em không cam lòng.”
Chạng vạng tối, Tô Mạt rời khỏi nhà cậu, tâm trạng cô hơi sa sút. Nghĩ đến cảnh ngộ của bản thân trong mấy năm qua, trong lòng cô rất ủ rũ. Tô Mạt đi mua mấy chai rượu vang, rượu trắng và bia. Cô về nhà nấu bữa tối, sau đó cô vừa ăn vừa uống rượu, uống đến lúc đầu óc váng vất.
Tô Mạt muốn tìm người nói chuyện. Cô cầm điện thoại giở một lượt, Tùng Dung, Mạc Úy Thanh, Châu Viễn Sơn…Châu Viễn Sơn.
Tô Mạt ngẫm nghĩ rồi bấm số điện thoại, nhưng cuối cùng cô không gọi đi mà ném máy di động sang một bên, úp đầu nằm ngủ.
Vài ngày sau, Tô Mạt lại một mình uống rượu ở nhà.
Đầu tiên, cô uống hỗn hợp rượu trắng và rượu vang. Sau đó, cô uống rượu trắng năm mươi độ, tiếp theo là rượu xái năm mươi lăm độ. Thỉnh thoảng, cô còn thử loại rượu mạnh sáu mươi độ, cay đến mức nước mắt chảy giàn giụa. Dần dần, Tô Mạt tự tổng kết quy tắc, trước khi uống rượu nhất định phải ăn chút cơm hoặc uống sữa. Trong quá trình uống rượu cần uống thêm nhiều nước để giảm bớt nồng độ cồn. Nếu uống đến mức buồn nôn cũng không được cố nhịn. Có mấy lần Tô Mạt khó chịu, nôn ra mật xanh mật vàng. Nôn xong cô ăn chút đồ làm bằng bột mì, nghỉ ngơi một lúc lại có thể uống tiếp. Dần dần, tửu lượng của cô tăng lên rõ rệt.
Chỉ là ngày hôm sau thức dậy, đầu Tô Mạt đau như búa bổ. Tô Mạt tìm người hỏi bài thuốc, đến nhà thuốc đông y mua ít rễ sắn và cành long não. Buổi tối cô ở nhà đun nhỏ lửa, hôm sau đi làm bỏ vào bình giữ nhiệt mang đến công ty uống thay nước mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
5.
Mấy ngày gần đây, Phó Lệ Lợi tỏ ra nhiệt tình với Tô Mạt, bắt đầu kêu cô sắp xếp hồ sơ liên quan đến công việc. Cho tới lúc này, Tô Mạt mới nếm trải mùi vị bận rộn.


Old school Swatch Watches