Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1342077

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2077 lượt.

Gần hết giờ làm, bộ phận kinh doanh nói tối nay có bữa cơm khách nhưng thiếu người, muốn mượn hai người của văn phòng tổng giám đốc.
Phòng kinh doanh đều là nhân viên nam, thường chạy đến tìm Phó Lệ Lợi mượn người. Nhưng nếu không phải dự án lớn, Phó Lệ Lợi cũng chẳng thèm bận tâm. Lúc tâm trạng không tốt, chị ta cũng không nhận lời. Hơn nữa, những bữa cơm bàn chuyện làm ăn đều có không khí ngột ngạt, lại chiếm mất thời gian nghỉ ngơi nên chẳng nhân viên nữ nào chịu tham gia. Thậm chí có đồng nghiệp đưa ra kiến nghị, chi bằng công ty chúng ta học tập ông chủ than nào đó, lập ra bộ phận PR, kéo mấy cô sinh viên trường nghệ thuật và trường nhạc biết chơi bời cùng đi hầu rượu, không biết chừng sẽ đánh đâu thắng đó. Làm vậy, các đồng nghiệp của phòng kinh doanh sẽ nhẹ nhõm hơn
Thấy cấp dưới có vẻ xem thường bộ phận kinh doanh, Phó Lệ Lợi lập tức quở trách: “Đừng ăn nói vớ vẩn, tập thể phòng kinh doanh của công ty chúng ta có tiếng giỏi giang trong ngành.”
Triệu Tường Khánh cười ha hả: “Đúng rồi, An Thịnh không phải lập nghiệp từ nghề đào than, sếp tổng của chúng ta cũng không phải là nhà giàu mới nổi, không thể chơi mấy chiêu tà môn đó. Chúng tôi đâu cần dựa vào việc hầu rượu để kiếm hợp đồng. Do chúng tôi thấy các cô ở văn phòng tổng giám đốc đều là tinh anh, đều biết ăn nói nên mới nhờ vả.”
Phó Lệ Lợi rất hưởng thụ câu này. Hơn nữa lãnh đạo cũng đã thông báo trước, yêu cầu các phòng ban tích cực phối hợp, để sớm hoàn thành dự án. Thế là chị ta động viên hai cấp dưới có ngoại hình nổi bật. Ai ngờ một trong hai cô gái tìm mọi cớ thoái thác. Triệu Tường Khánh mất hết kiên nhẫn, chỉ tay vào Tô Mạt đang ngồi ở bàn làm việc: “Còn một người, Tiểu Tô, cô cùng đi đi."
Tô Mạt ngẩng đầu nhìn Phó Lệ Lợi, thấy chị ta không có ý ngăn cản, cô mới gật đầu đồng ý.
Trên đường đi, Triệu Tường Khánh trò chuyện với Tô Mạt, nói đám khách hàng này không dễ thương lượng nên mới cần một hai đồng nghiệp nữ để điều tiết không khí. Anh ta dặn dò Tô Mạt có thể tránh uống rượu thì đừng uống, bởi một khi uống vào sẽ rất khó thoát thân. Tô Mạt lập tức vâng ạ. Đến nhà hàng, cô và đồng nghiệp nữ quả nhiên nghiêm chỉnh như vật trang trí, chỉ rót rượu và thỉnh thoảng nói một hai câu với đối phương.
Trong đám khách hàng có một cô gái trẻ tuổi, là người chủ trì một chương trình truyền hình nào đó. Cô gái này thật sự biết cách tạo không khí, cô ta hết khuyên người này uống ít rượu lại uống giao bôi với người khác, khiến cả phòng ăn náo nhiệt vui vẻ trong khi cô ta chẳng uống là bao. Triệu Tường Khánh thấy vậy ngoảnh đầu nói đùa với Tô Mạt và đồng nghiệp nữ: “Hai cô nhỏ nhẹ quá đấy, nhìn người ta kia kìa.”
Sau đó có một khách hàng đứng dậy mời rượu, Tô Mạt và đồng nghiệp nữ chỉ nhấp một ngụm. Nhìn gương mặt thanh tú ửng hồng của Tô Mạt, đối phương cười nói: “Trước đây tôi từng gặp người uống một hớp rượu cũng đỏ mặt, nhưng tửu lượng rất khá.” Nói xong, anh ta bắt hai người phụ nữ uống hết.
Đồng nghiệp nữ nói thế nào cũng không chịu uống, cuối cùng Lão Triệu phải uống thay cô ta. Đến lượt Tô Mạt, cô thấy thời gian không còn sớm, đồ ăn cũng đã đánh chén tương đối, mọi người ở xung quanh có vẻ say sưa, cô không do dự uống cạn ly rượu. Tiếp theo, tất cả mọi người đều nhằm vào Tô Mạt. Nhưng Tô Mạt khéo léo uống thêm nhiều nước, đi nhà vệ sinh hai lần, hoặc nhân lúc bọn họ không chú ý nhổ rượu vào khăn tay. Cô biết rõ tửu lượng của cô chỉ ở mức trên trung bình, được cái chọn đúng thời cơ, tới lúc cô uống xả láng, những người khác đã say túy lúy nên cô mới miễn cưỡng “vượt qua cửa ải”.
Trước đó, Triệu Tường Khánh còn hơi lo lắng, nhưng thấy Tô Mạt hành xử đúng mực. Tuy hai má đỏ hây hây nhưng ánh mắt vẫn tỉnh táo, anh ta bất giác cười ngoác miệng, đưa Tô Mạt đi chúc rượu một vòng. Đối phương vui vẻ ca ngợi Tô Mạt là “vũ khí bí mật” của Triệu tổng.
Trong lòng Tô Mạt hơi đắc ý, cô cảm thấy tửu lượng của mình cũng không tệ. Đến lúc ra về, dù bước đi của Tô Mạt vẫn vững vàng nhưng Lão Triệu không yên tâm, anh ta bận tiễn khách nên bảo trợ lý và đồng nghiệp nữ đưa cô về nhà. Lúc lên xe, Tô Mạt hơi buồn ngủ, cô nghĩ bây giờ đã muộn nên buồn ngủ cũng bình thường. Đến khi xuống ô tô, cô mới cảm thấy bản thân không ổn.
Đồng nghiệp nữ định tiễn Tô Mạt lên nhà. Tô Mạt nghĩ nhà cô trên tầng ba, kiểu gì cũng có thể leo lên, hơn nữa đồng nghiệp là phụ nữ, về muộn cũng không an toàn. Thế là cô bảo đồng nghiệp về trước, tự mình bám cầu thang từ từ leo lên. Đến khi nhìn thấy cửa nhà mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Cô nóng đến mức toàn thân đổ đầy mồ hôi, trong khi gió lạnh từ cửa sổ ở đầu hành lang thổi vào. Tầm nhìn của Tô Mạt đột nhiên chao đảo, đầu óc cô ngày càng mơ hồ. Sau đó, cả người cô gục ngã xuống đất.
Không biết bao lâu sau, bên tai Tô Mạt lờ mờ có tiếng nói chuyện. Toàn thân cô lạnh toát nhưng cô không thể mở mắt. Có người vỗ lên mặt cô, Tô Mạt nghĩ thầm: “Ai thế? Tại sao lại đánh mình? Có người vào nhà mình, lẽ nào là kẻ trộm?”
Tô Mạt cố gắng mở mắt, nhưng hai mí mắt như bị dán keo. Cô nghĩ tiếp: “Lạ thật đấy, tại sao


Old school Swatch Watches