XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341878

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1878 lượt.

quan trọng, bà tuyệt đối không dặn đến lần thứ ba. Nếu nhân viên không nghe rõ hoặc không hiểu vấn đề dẫn đến sai sót, người đó chắc chắn không làm tròn chức trách.
Những ngày đầu, Tô Mạt khó tránh khỏi va vấp, bị Vương Á Nam trách mắng mấy lần. Nhưng cô luôn tỏ thái độ thành thật nhận lỗi, tuyệt đối không biện bạch cho bản thân mà toàn tâm toàn ý phục tùng, tích cực sửa đổi. Vương Á Nam muốn nổi giận với cô cũng khó.
Tô Mạt cũng dần dần mò ra cách thức riêng. Từ tính tình sở thích của Vương Á Nam đến việc mỗi ngày bà gặp những ai, nhận điện thoại của ai, nói chuyện nhiều hay ít, ngữ khí ra sao…cô đều ghi chép lại và căn cứ vào thái độ của bà, thử phân biệt sự việc quan trọng hay không quan trọng, thong thả hay gấp gáp. Thêm vào đó, Tô Mạt làm việc thường dứt khoát và nhẫn nại, Vương Á Nam ngày càng tỏ thái độ vui vẻ với cô. Nhưng Tô Mạt vẫn không dám lơi là, đến viết bài phát biểu không quan trọng cô cũng bỏ nhiều công sức. Đầu tiên, cô nghiên cứu những bài phát biểu của Vương Á Nam trước đây, tìm ra từ ngữ câu cú và phương thức biểu đạt ưa thích của bà, sau đó cân nhắc từng câu từng chữ từ đầu đến cuối.
Tiếp theo, Tô Mạt thử cho thêm một số kỹ xảo trong viết văn. Tới một ngày, Vương Á Nam xem qua bài phát biểu, khen ngợi Tô Mạt: “Cô học ngành kỹ thuật mà khả năng viết văn bản rất khá, văn phong không tồi.” Kể từ lúc đó, Vương Á Nam thường giao cho Tô Mạt công việc liên quan đến văn bản giấy tờ.
Tô Mạt có thể thở phào nhẹ nhõm, bởi cô ít nhất cũng được lãnh đạo công nhận khả năng. Từ nhỏ cô đã có khiếu viết văn, thời học sinh từng đăng bài trên tạp chí và đoạt giải thưởng trong cuộc thi sáng tác văn chương. Đến năm cấp ba, Tô Mạt không có khuynh hướng học lệch, bản thân cô cũng không nhớ nguyên nhân tại sao cuối cùng cô lại chọn ngành kỹ thuật. Bây giờ, điều duy nhất cảm khái là, nếu lúc đó học ngành xã hội, cô sẽ không gặp Đồng Thụy An, có lẽ cuộc đời cô sẽ là bức tranh hoàn toàn khác.
Lúc rảnh rỗi, Tô Mạt đi đăng ký học lái xe. Câu mỉa mai của Vương Cư An hôm đó đã nhắc nhở cô. Tô Mạt cảm thấy, nếu lúc bấy giờ đối phương là Vương Á Nam, bà tuyệt đối không chỉ nói một câu là xong chuyện. Trong tiềm thức, Tô Mạt bắt đầu có cảm nhận Vương Cư An dễ nói chuyện hơn cô ruột anh ta. Nghĩ đến đây, Tô Mạt không khỏi giật mình. Cuối cùng, cô suy ra nguyên nhân, do Vương Cư An không phải là lãnh đạo trực tiếp của cô nên anh mới không thèm so đo với cô.
Về tính cách tồi tệ của Vương Á Nam, Tô Mạt không ít lần chứng kiến, bởi bà thường xuyên nổi nóng với cô. Có lúc bà nói chuyện điện thoại rất hòa nhã, vừa đặt điện thoại là bắt đầu mặt mũi cau có. Thậm chí có lúc bà nổi điên, lại tiếp tục gọi điện thoại tranh cãi đến cùng. Sự nóng tính của Vương Á Nam khiến nhiều người sợ chết khiếp, bà cũng đắc tội không ít người.
Hôm nay, Vương Á Nam lại nổi giận trong văn phòng, bởi vì cuộc trò chuyện qua điện thoại với Tôn tổng không vui vẻ. Khi bà bấm máy gọi lại, đối phương đã tắt máy. Vương Á Nam không nhịn được, gọi Tô Mạt vào văn phòng: “Cô mau gửi email cho Lão Tôn của công ty xe hơi Bắc Trung. Nói anh ta làm việc chẳng ra gì, bảo anh ta sau này đừng hòng kiếm lợi ích ở công ty của tôi. Từ bây giờ trở đi công ty tôi không hoan nghênh loại người như anh ta.”
Tô Mạt nghe qua cũng hiểu đại khái vấn đề. Lão Tôn chính là Tôn Trường Dược mà cô và Châu Viễn Sơn tình cờ gặp trong bữa cơm hôm nọ. Ông ta là lãnh đạo tuyến hai của một doanh nghiệp ô tô nhà nước cỡ lớn.
Vương Á Nam tuy khởi nghiệp bằng sản phẩm điện tử nhưng bà vẫn không quên nghề cũ. Trước đó, bà hợp tác một dự án tiên phong với doanh nghiệp chất bán dẫn điện tử nào đó của Châu Âu, định thử tiến vào thị trường ô tô trong nước. Vương Á Nam nhờ người giới thiệu dự án với công ty ô tô Bắc Trung. Sau khi tiếp xúc với Lão Tôn và cho ông ta không ít lợi lộc, hai công ty đã đạt được thỏa thuận bằng miệng, tất cả tiến triển rất thuận lợi. Ai ngờ sau cuộc trưng bày sản phẩm, đối phương không hề đả động đến việc hợp tác. Vương Á Nam sai người đi nghe ngóng tình hình, mới biết hóa ra đối phương cũng tung ra sản phẩm tương tự. Bọn họ đề nghị An Thịnh trưng bày sản phẩm, chỉ nhằm mục đích so sánh với đối thủ cạnh tranh về tính năng sản phẩm mà thôi.
Vương Á Nam đích thân quyết định dự án này tại cuộc họp hội đồng quản trị. Dự án hao tốn nhiều công sức và tiền của, kết quả bị người khác chơi một vố, khiến bà mất hết thể diện.
Nhận được chỉ thị, Tô Mạt rất đắn đo. Cô thấy lời nói của Vương Á Nam quá nghiêm khắc, trong khi cảm nhận của cô về Lão Tôn là người có nghĩa khí chứ không giống loại người giở trò sau lưng. Liệu có phải bên trong tồn tại uẩn khúc? Cho đến gần hết giờ làm, Tô Mạt vẫn do dự, không gửi email. Đang nghĩ xem nên giải thích với Vương Á Nam ra sao, hay làm thế nào để thuyết phục bà thu hồi mệnh lệnh, không ngờ Vương Á Nam mở miệng trước, hỏi cô đã gửi email chưa?
Tô Mạt nói tạm thời chưa gửi, Vương Á Nam rõ ràng thở phào nhẹ nhõm. Tô Mạt biết cô đã làm đúng.
Vương Á Nam quả nhiên lên tiếng: “Chúng ta không thể nhất thời tức giậ