Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341884

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1884 lượt.

g nước. Kỹ thuật trọng tâm vẫn bị Âu Mỹ và Hàn Nhật lũng đoạn. Dù có phát triển mới cũng bị mai một bởi chế độ quản lý hiện hành. Hơn nữa, ngành này chưa chắc đã kiếm ra tiền.
Hai cô cháu không đạt được thỏa thuận chung nên mặc kệ đối phương muốn làm gì thì làm. Điểm khác biệt duy nhất, đằng sau Vương Á Nam có hội đồng quản trị chống lưng, bà cũng luôn để ý đến nhất cử nhất động của Vương Cư An. Vì vậy Tô Mạt hiểu rõ mục đích bà cử cô đi cùng Vương Cư An tối nay. Chỉ là hôm nay trạng thái của cô không tốt lắm.
Trong phòng VIP toàn những gương mặt xa lạ, nào là lãnh đạo tỉnh ủy, nào là lãnh đạo cục quản lý tài sản quốc doanh và cán bộ thuế vụ, ngân hàng…Ngoài ra còn xuất hiện cả cục phó cục công an và cấp dưới của ông ta. Tất cả đều là nhân vật có máu mặt, mọi người trò chuyện vui vẻ. Những bữa cơm kiểu này không thể thiếu phụ nữ, nhưng phái nữ không được quá nhiều. Phụ nữ đông quá sẽ không hay, nhưng nếu không có sẽ vô vị, tạo không khí mờ ám là tốt nhất. Trong phòng có tất cả hai ba cô gái trẻ, Tô Mạt là người phụ nữ duy nhất của phía An Thịnh, cô được xếp ngồi cùng bàn với Vương Cư An.
Vị trí trang trọng nhất bên cạnh Vương Cư An là một vị lãnh đạo tỉnh ủy, còn một bên là công tử của một ông bộ trưởng nào đó. Lão Triệu và trợ lý của Vương Cư An ngồi ở bàn khác.
Chỉ có điều tối nay Tô Mạt không thoải mái. Bữa ăn được tổ chức tại câu lạc bộ tư nhân gần bờ biển phía đông thành phố, nơi không xa lạ với Tô Mạt. Đến bây giờ cô mới biết, câu lạc bộ này trực thuộc tập đoàn. Tô Mạt cảm thấy, nếu cô tỏ ra quá nhiệt tình hoặc hoạt bát, thì đó là một sự sỉ nhục đối với bản thân cô.
Tô Mạt không thể giữ tâm trạng bình tĩnh. Đến khi nhận ra anh chàng cấp dưới đi cùng lãnh đạo cục công an thành phố, trong lòng cô càng kinh ngạc.
Trong bữa ăn, người cấp dưới đó đi kính rượu một vòng. Đến bên Tô Mạt, anh ta đột nhiên nói: “Vẫn là Tô tiểu thư giỏi giang, tiến nhanh thật đấy.”
Tô Mạt hơi đờ người, đáp lời: “Như nhau cả.”
Hai người chỉ uống một hớp rượu. Sau đó có người nói đùa: “Đàn bà ra đời cần "giỏi giang". Anh ta nhấn mạnh từ cuối cùng, mọi người đều hiểu ý, cười cười.
Một người đàn ông trung niên diện mạo đứng đắn ngồi cùng bàn nháy mắt cười với Vương Cư An và Tô Mạt. Ông ta nói: “Tôi kể một câu chuyện, không biết các vị đã nghe qua chưa?”
Người bên cạnh phụ họa: “Ông mau kể đi, nghe qua thì sao chứ? Có những câu chuyện kinh điển nghe đi nghe lại cũng không chán. Chỉ xem người kể có hấp dẫn hay không?”
Người đàn ông trung niên hắng giọng rồi mở miệng: “Có năm cô gái cùng cạnh tranh một chức vụ lãnh đạo. Cuối cùng đương nhiên bốn cô bị loại. Sau đó, lãnh đạo lần lượt tìm bốn cô đó nói chuyện. Lãnh đạo hỏi cùng một vấn đề nhưng câu trả lời của các cô khác nhau. Lãnh đạo hỏi: “Cô có biết tại sao cô bị loại không?” Cô thứ nhất trả lời: Tôi biết, bởi bên trên tôi không có người. Cô thứ hai nói: Bên trên tôi có người, nhưng anh ta không cứng. Cô thứ ba cho biết: Bên trên tôi có người, anh ta rất cứng, nhưng tôi ở bên dưới không chịu hoạt động. Cô thứ tư đáp: Bên trên tôi có người, anh ta rất cứng, tôi ở bên dưới cũng hoạt động, nhưng tôi không ra máu.”
3.
Câu chuyện kể xong, ngoài mấy vị quyền cao chức trọng nhiều tuổi, những người đàn ông khác đều vỗ tay tán thưởng.
Tô Mạt như ngồi trên lò lửa, trong lòng vô cùng sốt ruột mà không thể biểu hiện ra bên ngoài. Kể từ lúc đặt chân vào nơi này, cô đã lo sợ bảo vệ và nhân viên tiếp tân của câu lạc bộ nhận ra cô. Một mặt, cô cố gắng né tránh ánh mắt của bọn họ. Mặt khác, cô thầm tự giễu bản thân bị thần kinh. Chuyện đó đã xảy ra gần một năm, ai còn nhớ rõ ràng? Ít nhất cô cũng không nhớ rõ. Tất cả giống một giấc mơ hoang đường, Tô Mạt không nhớ diện mạo của bọn họ. Cô chỉ nhớ buổi tối hôm ấy, ai là người kéo cô xuống bùn lầy, ai là người từng giơ tay giúp cô trong lúc cô hoang mang. Vậy mà bây giờ cả hai người đàn ông lại ở trong cùng một căn phòng với cô, thản nhiên cười nói như không có chuyện gì xảy ra.
Trong lúc chìm trong suy nghĩ, Tô Mạt chợt nghe một người đàn ông trung niên hỏi: “Vương tổng, cậu thấy câu chuyện này thế nào?”
Vương Cư An tựa vào thành ghế hút thuốc, nửa cười nửa không trả lời: “Không khó nghe.”
Người đó vội vàng rót rượu cho anh: “Không khó nghe là được rồi, không khó nghe thì uống thêm một ly.”
Lập tức có người hùa theo. Những buổi tụ tập như thế này không thể thiếu một số nhân vật chức vị không cao nhưng biết cách tạo không khí, bằng không sẽ rất gượng gạo. Vương Cư An cười lắc đầu, anh không muốn mọi người mất hứng nên định cầm ly rượu, nhưng người đó nói tiếp: “Ly này tôi không kính anh, tôi muốn uống với Tô tiểu thư.”
Tô Mạt giật mình, hoàn toàn khôi phục thần trí.
Đối với cô, mấy ly rượu không phải chuyện khó khăn. Hơn nữa, hôm nay cô uống rất kiềm chế, không để lộ bản thân có tửu lượng khá. Bây giờ thấy người đưa cầm ly rượu đi đến, cô không sợ uống rượu, chỉ lo những người này lại nói những câu bông đùa khó lọt tai.
Quả nhiên có người nói với người đàn ông trung niên: “Lão Lưu, anh nhầm