Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lạc Chốn Phù Hoa

Lạc Chốn Phù Hoa

Tác giả: Bất Kinh Ngữ

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

on người sếp tổng hơi nghiêm túc, dù sao anh ấy cũng có thân phận đặc thù.”
Tô Mạt không có hứng thú nhắc đến Vương Cư An, cô liền nói thẳng: “Tôi và sếp tổng ít tiếp xúc. Trong ấn tượng của tôi, anh ta chỉ là người có tiền. Loại đàn ông này chẳng qua có vốn chơi bời hơn người bình thường mà thôi.”
Châu Viễn Sơn cười: “Thời buổi này cô cho rằng chỉ đàn ông mới biết chơi hay sao? Tiền bạc và quyền lực đối với đàn ông hay đàn bà đều như nhau. Nếu đạo đức là bề mặt, tiền bạc và quyền lực là nội lực, dục vọng chính là nham thạch không ngừng sôi sục. Kết quả chỉ có thể là, bề mặt giãn nở và trở nên mỏng manh, cuối cùng hình thành núi lửa.”
Tô Mạt mỉm cười nhìn anh: “Anh chuyển sang nghiên cứu địa chất từ lúc nào thế?”
Châu Viễn Sơn cũng cười. Một lúc sau, anh ta ngập ngừng rồi mở miệng: “Tôi biết bây giờ tìm cô thì hơi đường đột, nhưng bản thân tôi cũng không biết phải làm sao…Tôi muốn nhờ cô giúp đỡ.”
Tim Tô Mạt đập nhanh một nhịp, cô cười nói: “Không cần vòng vo tam quốc, anh cứ nói thẳng ra đi.”
Châu Viễn Sơn hắng giọng hai tiếng, cuối cùng mở miệng: “Là như vậy, tôi muốn…xin số điện thoại của Mạc Úy Thanh. Hôm đưa một người đi mua quần áo, tôi tình cờ gặp các cô. Tôi nghĩ quan hệ giữa hai cô chắc cũng thân thiết, vì vậy muốn nhờ cô giúp đỡ.”
Tô Mạt nhất thời lặng thinh. Cô cúi đầu uống hết nửa cốc cà phê còn lại, mới hỏi: “Anh quen Mạc Úy Thanh?”
“Ừ.” Châu Viễn Sơn nhìn Tô Mạt chằm chằm: “Có thể cho tôi số điện thoại của cô ấy không? Cuộc sống của cô ấy bây giờ ra sao?”
Tô Mạt nghĩ thầm: “Anh hỏi tôi câu này, bảo tôi trả lời anh thế nào?” Cô mở miệng: “Thật ra tôi và Mạc Úy Thanh không thân thiết lắm, chỉ cùng nhau dạo phố vài lần. Nếu anh muốn liên hệ với cô ấy…tôi cần hỏi ý kiến của cô ấy trước.”
Châu Viễn Sơn không miễn cưỡng, anh nhìn chăm chú cốc cà phê trước mặt, hồi lâu cũng không lên tiếng. Tô Mạt cũng lặng thinh.
Buổi tối hôm đó, Châu Viễn Sơn quả nhiên mời Tô Mạt ăn cơm nhưng cô từ chối. Thấy thời gian không còn sớm, Tô Mạt không đi học tiếng Anh mà nhờ Châu Viễn Sơn đưa về nhà. Trước khi chia tay, hai người vẫn chào hỏi như thường lệ. Châu Viễn Sơn muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Tô Mạt không đành lòng, mở miệng: “Tôi sẽ nhanh chóng hỏi cô ấy, sau đó liên lạc với anh.”
Lúc này, Châu Viễn Sơn mới gật đầu.
Vừa vào nhà, Tô Mạt liền bật tivi, mở tiếng to hơn thường lệ. Sau khi tắm xong, cô lên giường đọc sách. Trước đây, cô thích xem tác phẩm văn học, bây giờ lại có hứng thú với sách quản lý tài chính, lịch sử, chính trị và truyện ký nhân vật. Nhưng buổi tối hôm nay, một chữ cũng không lọt vào đầu cô.
Ngày hôm sau đi làm, Vương Á Nam không đến công ty, công việc của Tô Mạt không nhiều. Gần hết giờ làm, cô mới chợt nhớ ra có việc gì đó cần giải quyết. Mở sổ ghi chép, cô mới nhớ ra tối nay có bữa cơm khách. Đúng lúc này, điện thoại trên bàn đổ chuông, là trợ lý của Vương Cư An gọi tới, nói xe ô tô của Vương tổng đã chờ sẵn dưới tòa nhà.
Tô Mạt hoàn toàn quên mất vụ này. May mà bình thường cô để một bộ quần áo ở công ty, phòng khi dùng đến. Cô vội vàng đi thay quần áo và trang điểm, sau đó cầm túi xách đi nhanh xuống tầng một. Xe ô tô của Vương Cư An rất nổi bật, Tô Mạt vẫn chưa đi đến, đã có người xuống mở cửa xe cho cô. Nhìn thấy Lão Triệu của bộ phận kinh doanh, Tô Mạt vội nói: “Để tôi ngồi ghế trước.”
Triệu Tường Khánh cười híp mắt: “Trợ lý Tô, hiện tại không giống trước kia, cô bây giờ là tâm phúc của kỹ sư Vương. Tôi làm sao có thể để cô ngồi ghế trước. Cô mau lên xe đi, chúng ta muộn giờ rồi.”
Tô Mạt hết cách, đành chui đầu vào hàng ghế sau. Vương Cư An đã ngồi một bên, Lão Triệu ngồi ở ghế lái phụ, còn người trợ lý lái xe. Tô Mạt cất giọng khách sáo: “Xin lỗi, tôi có chút việc nên chậm trễ, để sếp tổng đợi lâu.”
Vương Cư An không tiếp lời, chỉ dặn dò trợ lý: “Lái xe đi!”
Bữa cơm tối nay do An Thịnh mời mấy lãnh đạo của tỉnh, để biểu thị lòng biết ơn khi tập đoàn giành được hợp đồng thuê hàng ngàn mẫu đất vốn là một sân bay cũ. Ngoài ra, An Thịnh còn có mục đích muốn nhờ lãnh đạo tỉnh dắt mối, để An Thịnh nhảy vào dự án đầu tư năng lượng tại một tỉnh thuộc vùng Tây Bắc, dưới danh nghĩa thiết lập quan hệ hữu hảo giữa hai thành phố, cùng tạo ra huy hoàng.
Vương Á Nam không xuất hiện tại bữa cơm này cũng có nguyên do riêng. Bà và Vương Cư An đều bất đồng ý kiến trong việc đầu tư vào ngành năng lượng và thiết bị điện tử ô tô, đến mức không ai nhường ai. Hiện tại, ngoài sản phẩm điện tử và cao ốc thương mại, tập đoàn vẫn đặt trọng tâm vào lĩnh vực bất động sản. Tuy nhiên ngành này lợi nhuận ngày càng ít, tương lai ngày càng mờ mịt, nên tập đoàn buộc phải tìm hướng đi khác. Vương Á Nam cho rằng, đầu tư quá nhiều tiền vào ngành năng lượng, sẽ dẫn đến nguồn vốn bị thiếu hụt. Bà chê người trẻ tuổi làm việc nôn nóng, tầm nhìn hạn hẹp.
Còn Vương Cư An cho rằng, hiện tại đất nước chưa có điều kiện tốt để phát triển ngành kỹ thuật thiết bị điện tử ô tô. Các doanh nghiệp chế tạo xe hơi chủ yếu sản xuất hàng thứ phẩm để tiêu thụ ở thị trường tron