XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lại Kết Hôn Làm Vợ Chồng

Lại Kết Hôn Làm Vợ Chồng

Tác giả: Khải Ly

Ngày cập nhật: 03:43 22/12/2015

Lượt xem: 134497

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/497 lượt.

i quá cố sở hữu ngay vào lúc người đó qua đời, trước khi tài sản được chuyển cho người thừa kế. Để tránh tình trạng tích lũy tài sản của những gia đình giàu có từ đời này sang đời khác, Quốc Hội Mỹ định mức thuế di sản rất là cao, bắt đầu từ mức 37% và khi tài sản ở một mức nào đó thì thuế sẽ là 40% của giá trị di sản. Năm 2011 $5,000,000 (estate tax personal exemption) đầu tiên của di sản sẽ được miễn loại thuế này cho mỗi cá nhân, phần trên số tiền đó sẽ phải chịu thuế di sản. Số tiền estate tax personal exemption sẽ tăng lên hay không thì tùy Quốc Hội có làm luật mới hay không.
Ví dụ: một người có tài sản khi qua đời là $5,600,000. Di sản của người đó phải chịu thuế như sau:
$5,600,000 – $5,000,000 = $600,000 taxable estate
$600,000 x about 40% = $240,000 eatate tax.
Như vậy người thừa kế chỉ được hưởng: $5,600,000 – 240,000 = $5,360,000 ( số tiền này chưa trừ đi chi phí probate ở phần 2) ở trên.
"Mẹ, mọi người đối với con thật tốt quá..." Cô cũng không phải không hiểu chuyện, chỉ là trước đây không có nghiêm túc suy nghĩ, sau khi ba cô lên làm nhân viên công vụ lại thi mấy cuộc thi thăng chức, mẹ ở trường làm giáo viên kiêm hành chính rất mệt, mà tất cả thành quả này đều để cô và anh trai nhận, nhưng anh trai là một nhân tài, cô là một phế tài, so sánh ra cô thật là xấu hổ kinh khủng.
"Ba mẹ chỉ cần các con bình an là được, tốt nhất là nhanh có thai, ít nhất sinh hai đứa bé, chờ con làm mẹ, hiểu được tâm tình người làm cha mẹ, đến lúc đó chúng ta yên tâm."
"Con sẽ cố gắng, sẽ không để cho mọi người thất vọng, con thề!" Cô cũng có thể sống lại, sinh con chắc không khó lắm đi? Người nhà hai bên mong đợi như vậy, nói gì cô cũng phải nặn ra đến, nếu không làm sao... không làm mọi người thất vọng?
"Phát thề cái gì? Mẹ làm sao lại không tin con? Sau này con có rảnh rỗi thì đi thăm ông nội Lôi nhiều chút, thời gian của ông cụ không còn nhiều lắm, còn có công việc của A Dực rất vất vả, con phải đem mọi việc trong nhà xử lý tốt, chuyện nhà từ từ học sẽ biết làm, mẹ ban đầu cũng là như vậy..."
Mẹ cô tiếp tục dặn dò, dường như có nói mãi cũng không hết, Chu Văn Kỳ vừa nghe vừa gật đầu, cô biết về điểm này từng chút tích lại sẽ yêu, quá khứ cô dễ dàng buông tay, mà nay vật đổi sao dời, cảm nhận đã hoàn toàn khác biệt, bất kể là người yêu hay được yêu, cô cũng sẽ dùng tâm đi thể nghiệm.
Sống lại mới ngày thứ ba, Chu Văn Kỳ trừ kinh ngạc, cảm khái còn có nhiều hơn là mê muội, chuyện xưa trong trí nhớ của cô đã khác biệt, là bởi vì tâm tình của cô thay đổi, hay là do ảnh hưởng của người xung quanh? Nhìn mọi người hưởng ứng đều là mặt tốt, cô bắt đầu tin tưởng nhân quả tuần hoàn, chỉ cần cô dùng thật lòng đi đối đãi, những người cô coi trọng cũng sẽ lấy chân thành báo đáp.
Một ngày lấy được hai khoản tiền tài ngoài ý muốn, nhưng cô không có ý niệm muốn phung phí, cô thừa nhận mình có ham muốn vật chất, muốn mua một đống lớn gì đó, nhưng không thể tiếp tục tùy phung phí tiền mà người khác vất vả kiếm được, đợi đến ngày cô đủ lớn mạnh, có thể tự mình kiếm tiền, tiêu tiền của mình, cảm giác đó mới thoải mái.
Một ngày chạy hai nơi, cuối cùng cũng trở về đến nhà của mình, cả người Chu Văn Kỳ đều cần nghỉ ngơi thật tốt, trong nhà có hai phòng tắm, nhưng bọn họ vẫn cùng nhau tắm, tên mỹ miều là tiết kiệm nước, thật ra cũng chỉ vì anh anh em em.
Tắm xong, Lôi Dực đem vợ ôm đến trên giường, cũng không vội làm việc, trước giúp cô lau khô tóc mới nghiêm mặt nói: "Kỳ Kỳ, anh có lời muốn nói với em."
"Ừ, anh nói đi." Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của anh, chẳng lẽ muốn nói cái gì mà bí mật thân thế? Bọn họ từ đầu đến chân đều không giống nhau, không thể nào là anh em thất lạc nhiều năm đi?
Chỉ thấy Lôi Dực mở ngăn kéo, lấy ra hai quyển sổ tiết kiệm, bình tĩnh giải thích: "Hai quyển sổ tiết kiệm này là tất cả tài sản của anh, một quyển gửi ngân hàng theo định kỳ, một quyển là tiền mặt lưu động, tiền lương của anh cũng chuyển vào đây, anh đem sổ tiết kiệm cùng tạp khoản để trong ngăn kéo này, nếu em muốn dùng tiền thì cứ lấy, không cần hỏi anh."
Sao tất cả mọi người đều cho cô tiền? Chu Văn Kỳ biết anh không phải là người chồng hẹp hòi, kiếp trước anh cũng cho cô tiền tiêu vặt, chính là mỗi tháng đưa tiền cho cô, mà không phải là tự cô lấy dùng, có phải hay không bởi vì cô chủ động tích cực, làm tăng lên độ tin cậy giữa vợ chồng của anh? Nếu là cô sinh con, nói không chừng ngay cả phòng ở anh cũng chuyển đến trên danh nghĩa của cô, thật là một người đàn ông ngu ngốc a!
"Em, em không thiếu tiền..... Ba mẹ có thay em chuẩn bị." Ba mẹ đem tiệm mỳ cho cô, cộng thêm tiền mừng của bọn họ, cô có thể được coi là tiểu phú bà.
"Ba mẹ đưa cho em là bọn họ thương em, anh nên đưa cho em thì vẫn phải cho, tóm lại em muốn dùng tiền thì tự mình cầm, không cần khách sáo."
Không biết là anh không nên khách sáo hay có nhiều khách sáo? Cô không khỏi muốn thử dò xét một chút, chớp chớp mắt to ngây thơ nói: "Anh có biết em sẽ tiêu rất nhiều tiền hay không? Em trừ mua đồ dùng trong nhà, có lẽ còn mua rất nh