Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134995
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/995 lượt.
i người đứng ở một bên, giận mà không dám nói gì, cô gái nhíu mày.
Thật đáng ghét, chỉ biết lấy lòng ba nàng!
Chính là vâng lời mà làm, nhưng lòng Lăng Lung lại có nhiều bất mãn, cũng không có dũng khí mở miệng đuổi người.
“Con đi nấu cơm.” Nàng thấp giọng nói, nuốt xuống những lời chửi mắng liên miên không dứt đã vọt lên tới đôi môi đỏ mọng của nàng, trừng mắt nhìn khuôn mặt tuấn tú kia liếc mắt một cái, lúc này mới ngậm ngùi ôm lấy túi nhựa, tâm không cam lòng tình không muốn, nhẹ nhàng bước vào nhà bếp.
Lăng gia chỉ có bốn miệng ăn, trên bàn ăn hiện tại có đến năm người.
Lò lẩu để ở giữa bàn, phía trên có cái nồi thủy tinh bốc khói nghi ngút, nước trong nồi sôi ùng ục, từ trong nồi toát ra hơi nóng hầm hập, làm ấm cả không khí trong gian phòng ăn, cũng làm ấm cả thân mình của mỗi người.
“Chả cá hôm nay làm thật ngon, đặc biệt mềm, mịn.” Lăng Lương Nguyệt Nga ca ngợi nhiệt tình, nhấm nháp mỹ vị cô con gái cưng làm.
Bố Lăng tay cầm bát cơm, nhưng đôi mắt dính liền trên trang tạp chí. Mà hai thanh niên đang ở độ tuổi trưởng thành thì cúi đầu cắm cúi ăn, liên tiếp bới thêm một bát lại một bát cơm trắng, lấy hành động thực tế, chứng minh cho tài nấu bếp của nàng.
Đứng ở trước tủ lạnh Lăng Lung, không hề tươi cười, ngược lại nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, có chút khó chịu lấy thêm thịt cá từ trong tủ lạnh ra rã đông.
Ba mẹ đối với Hướng Cương càng lúc càng yêu, chỉ kém không mở miệng, nói muốn thu nhận hắn làm con. Đại ca cùng hắn còn lại là kề vai sát cánh không hề rời bước, chẵng những là bạn học cùng lớp còn là bạn tốt, đưa mắt nhìn khắp gian phòng, hình như chỉ có một mình nàng là không thích ứng nổi với tên bất lương này thôi.
Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú, hơi quay đầu về phía sau, xem ra phiền não cực kỳ, đôi mắt trong suốt mở to nhìn chằm chằm vào Hướng Cương, thật lâu không có dời đi.
Bên cạnh bàn bên kia, Hương Cương đang cuốn ống tay áo, lộ ra cánh tay rắn chắc, vô cùng sảng khoái thưởng thức bữa tối của mình, mỗi một động tác, đều tác động quần áo dính thật sát vào thân thể hắn. Có lẽ là vì cái lẩu nóng quá, nên trên gương mặt ngăm đen kia, hiện lên một lớp mồ hôi mỏng, một lọn tóc đen nghịch ngợm đang rủ xuống vầng trán rộng của hắn, làm cho nàng nhìn thấy hắn dường như có vài phần quyến rũ lạ kì không kềm chế được –
Cảm giác thật kì dị và khó hiểu tự dưng cứ dâng lên lúc nàng nhìn hắn, lặng lẽ âm thầm mềm mại tràn đầy trái tim nàng.
Đó là một loại cảm giác nôn nóng, một loại cảm giác bất an, một loại cảm giác không biết làm sao, một loại –
Một loại cảm giác nàng không thể nói rõ được.
Hướng Cương ngẩng đầu lên, chuẩn bị lại lần nữa tấn công vào nồi lẩu ngon tuyệt kia, trùng khớp nhìn thấy nàng đang giương đôi mắt mơ màng nhìn hắn. Hắn nhướng cao đôi mày rậm, nhếch khóe môi lên, không nói gì chỉ nhìn nàng nở nụ cười nhẹ.
Gương mặt nóng bỏng đỏ bừng, nụ cười kia tuy nhẹ, nhưng đột nhiên đến thật mãnh liệt, làm cả khuôn mặt nhỏ nhắn nàng đỏ lên!
Lăng Lung nhanh chóng cúi đầu, nhìn vào nồi lẩu, né tránh ánh mắt không kiêng nể gì của hắn. Trái tim của nàng đập loạn nhịp, giống như một chú nai con không an phận, ở trước ngực nàng nhảy nhót không ngừng, đôi tay nhỏ bé xoắn lại, dường như nắm không vững chiếc đũa.
Quái, mặt nàng tại sao lại nóng thế nhỉ? Ở trong nhà người khác ngang ngược ăn cơm cũng không phải nàng –
Nàng cúi đầu, trong lòng đầy ắp hoang mang, yên lặng nhấm nháp rau dưa xanh tươi.
“Em gái à, lấy giùm anh chai nước tương.” Lăng Vân ngồi ở một bên mở miệng nói, cho dù ngay trên bàn cơm, khi đối mặt với người nhà, cũng lễ phép không chê vào đâu được.
Nàng còn đang chìm trong suy tưởng của bản thân, miệng đang ngậm thức ăn, bàn tay nhỏ bé chạm đến chai nước tương, không chút để ý lấy ra đưa cho anh trai.
Lăng Vân tiếp nhận bình, lấy thìa, chậm rãi rót nước tương vào cái chén nhỏ. “Đúng rồi, em gái à, phiếu điểm kiểm tra kì hai anh vừa mới thấy.” Gương mặt đỏ hồng của hắn, nhẹ nhàng bâng quơ nói, miệng thoải mái giống như đang bàn luận vấn đề thời tiết.
Trên bàn cơm trong nháy mắt yên tĩnh, tiếp theo là một tiếng ho sặc kịch liệt.
“Ách, khụ khụ khụ khụ -“
Lăng Lung bị dọa đến sặc!
Nàng đảo ngực, liều mình ho khan, cặp mắt to kia tràn đầy nước mắt, kinh hoảng nhìn người anh trai yêu quý của mình, không thể tin được sao hắn lại tàn nhẫn như thế.
“Đưa đây.” Lăng Lương Nguyệt Nga mở miệng, trên gương mặt tươi cười của bà có vài phần giống con gái, bây giờ như phủ một lớp sương mỏng.
Lăng Vân không hé răng, đứng dậy đi đến phòng khách, mở ra ngăn kéo, lấy ra một phiếu điểm, lúc này mới xoay người đi trở lại bàn.”
“Không, khụ khụ, không — đợi chút — khụ khụ khụ khụ –”Lăng Lung nằm úp sấp ngã vào trên bàn, cái miệng nhỏ nhắn còn ho khan không ngừng, run run hai tay quơ lọan xạ, ý muốn trên đường chặn lại.
“Làm cái gì?” Lăng Lương Nguyệt Nga mắt hạnh trợn trừng.
Nàng giống bị phỏng lửa, lập tức rụt tay lại, vội vã trở về ghế ngồi, trơ mắt nhìn mẫu t