Tác giả: Điển Tâm
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 134956
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/956 lượt.
g thông suốt không bị ngăn trở, thuận lợi chạy xe vào vườn trường, không có gặp gỡ ai đó chạy như bay truy đuổi, cũng không có nghe thấy tiếng hét lên quen thuộc. Cái tên vô lại kia, đã sớm rời đi trấn nhỏ này, rời đi tầm mắt của nàng, không bao giờ sẽ xuất hiện nữa.
Nàng hẳn là muốn mừng rỡ như điên, hẳn là vì quá vui mừng mà khóc, thậm chí hẳn là mang pháo đến, long trọng chúc mừng từ nay về sau sau khi thoát ly khổ hải.
Chính là, mỗi khi nghĩ đến sẽ không còn được gặp lại Hướng Cương, nàng không còn cảm thấy cao hứng nổi, trong lòng còn truyền đến từng trận đau đớn như những mũi kim đang đâm sâu vào trái tim của nàng.
Đó là cái cảm xúc gì vậy, là thất vọng sao?
Hay là từ lúc nàng chào đời tới nay, chưa từng có cảm giác nhớ nhung này?
Nếu đây là ghi lại thời niên thiếu của nàng, như vậy chuyện xưa sẽ đến đây là chấm dứt.
Thị trường Hoa lan ngày càng được ưa chuộng, trấn trên chuyển sang kinh doanh hoa. Dọc theo hai bên đường, có hơn mười mấy cửa hiệu chuyên kinh doanh hoa sỉ và lẻ. Mỗi ngày, khi mặt trời còn chưa kịp lên cao, các cửa hàng và thương lái đều tất bật nhộn nhịp, bắt đầu chuyện kinh doanh của mình.
Trong không khí nhộn nhịp của khu chợ, vẫn thoang thoảng hương hoa đủ loại: Hoa cúc, hoa lưu ly…. Bay lan trong không khí vẫn còn mờ mờ của rạng sáng.
Không. Chỉ là cảnh vật thì vẫn y như cũ, nhưng nhân sự có chút thay đổi mà thôi, những âm thanh ồn ào đó không còn hấp dẫn giống như trước nữa.
Bạn thân của nàng là Tiểu Phương, sau khi tốt nghiệp trung học phải đi Nhật Bản du học, từ nay về sau nàng đã đạt thành nguyện vọng đến đất nước của thần tượng mà học. Cho dù Mộc Thôn Thác Tai đã sắp kết hôn, nàng vẫn muốn cùng anh ấy hít thở chung một bầu không khí, tình cảm chân thành đối với Mộc Thôn vĩnh viễn không thay đổi.
Một buổi trưa hè oi bức, một thân ảnh nhỏ nhắn cưỡi xe đạp lại xuất hiện trước cổng bưu điện. Lăng Lung dựng xe xong, cởi nón bảo hiểm ra, đôi môi đỏ mọng thở dài một hơi, lấy tay xoa xoa lên gương mặt nhỏ nhắn đỏ ửng vì nắng. Thời tiết thật sự quá nóng, nàng mới cưỡi xe đạp được một đoạn đường, mua tiểu thuyết, mua rau dưa, toàn thân đã đổ mồ hôi đầm đìa.
“Cơm nắm, đợi ở đây, đừng chạy theo ta.” Nàng vỗ vỗ con cún nhỏ nhưng có bộ lông xù vĩ đại, lại kéo khóa túi xách, lấy hóa đơn điện thoại ở bên trong ra,liền xoay người đi vào bên trong.
Con cún nhỏ đâu chịu nằm im, tự mình phóng xuống xe, không đem lời của nàng để vào tai, thậm chí còn chạy nhanh hơn nàng. Một tiếng trống vang lên liền phóng lên cái cửa sổ sát đất, cái đầu lông xù của nó va mạnh vào cửa thủy tinh, ánh mắt màu lam đảo quanh hưng phấn nhìn vào bên trong, bàn chân hông hồng mềm mại nhỏ nhán chụp chụp vào mặt kính.
“Không được, nơi này không cho phép chó con vào, mau ở bên ngoài đợi chị một lát.” Nàng luống cuống tay chân giữ chặt chú cún nhỏ, cố gắng lôi nó vào lòng.
Chú cún đáng yêu này là do chị dâu mang đến, lúc mới đến thì nó rất nhỏ nhắn, lông xù lên trông đáng yêu vô cùng, cả nhà vừa nhìn thấy liền thích cực kỳ. Ai ngờ, nó giống như cây đậu thần kì của Jack, nhanh chóng trưởng thành khỏe mạnh, nay nó đã thật to và lớn, đương nhiên sức lực cũng mạnh theo, đôi tay nhỏ bé gầy còm của nàng lôi kéo nó không nhúc nhích, mỗi lần mang nó rời khởi nhà, đều làm nàng mệt đến mức toàn thân như nhũn ra. Sau đó lấy ra dây lưng.
“Cơm Nắm, ngồi xuống!” Lăng Lung thở hổn hển kêu, bắt nó buột chặt ở một bên, lại nhanh chóng lấy ra một trái bóng nhỏ.
Lão đại lông xù lập tức xoay lại, ánh mắt màu lam tìm đến công kích mục tiêu mới, nhanh chongw rời khỏi mặt thủy tinh. Nó nhe hàm răng trắng ra, kích động vờn quanh trái bóng bằng nhựa, quỳ rạp trên mặt đất loạn cắn, giông như có mối thù không đội chung trời với quả cầu kia vậy.
Căn cứ kinh nghiệm thường có, trái bóng nhựa nhỏ đó, tạm thời có thể chống đỡ được hai mươi phút.
Sau khi đã xác định chú cún yêu ở trong mát, không bị ánh mặt trời gay gắt chiếu vào, cũng không có nguy hiểm, nàng lúc này mới chậm rãi lui về phía sau, đợi chú cún sơ ý. Lensrn bước vào bưu điện.
Cánh cửa tự động mở rộng, một luồng không khí tươi mát ùa đến, thời tiết nóng bị bức lui, nàng thỏa mãn thở dài một hơi.
Trong phòng có tám quầy chỉ ba quầy mở cửa, mà mỗi quầy đều xếp hàng rồng rắn thật dài. Mọi người đang đứng xếp hàng cũng không nóng lòng, khoái trá nói chuyện với nhau, nhân dịp này xả chút chuyện ngồi lê đôi mách lông gà vỏ tỏi, giống như là đến bưu điện để nói chuyện phiếm, chư không phải thanh toán cước phí.
Nàng chọn đội ngũ ngắn nhất, ngoan ngoãn gia nhập đám người đang xếp hàng, sau đó lôi một quyển tiểu thuyết từ ba lô ra, cúi đầu vùi vào những tình tiết kịch tính trong truyện, để giết thời gian chờ đợi, chỉ thỉnh thoảng mới ngẩng đầu lên, coi đằng trước còn lại bao nhiêu người.
Đội ngũ đi tới thật sự thong thả, nhân viên phục vụ chỉ dành một nửa thời gian làm công tác, mà một nửa thời gian còn lại là đang hỏi cả nhà lớn nhỏ của khách hàng, chuyện kinh doanh, chu