Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làn Váy Lay Động

Làn Váy Lay Động

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134954

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/954 lượt.

n trường.
Đôi mắt to tròn trong suốt hoảng sợ đảo một vòng ở bên trong, không nhìn thấy lão sư, nhưng thật ra thấy Hướng Cương hai tay đang khoanh lại ở trước ngực, ung dung mỉm cười, con ngươi đen xem xét nàng, thưởng thức nàng bối rối vì bị mọi người vây quanh chào hỏi nàng.
Người kia là cố ý làm cho nàng cho sáng tỏ ! Hắn rõ ràng đã biết, nàng nhát gan, nếu bị mọi người chú ý sẽ chân tay luống cuống --
Phanh!
Tiếng va đập vào cửa thủy tinh vang lớn, cắt ngang sự thăm hỏi dồn dập thân thiện của mọi người.
Một cái đầu xù lông đang dán vào canh cửa thủy tinh, ánh mắt màu lam chuyển động nhanh như chớp. Trái bóng cao su nhỏ đã hy sinh anh dũng dưới móng vuốt thô bạo của nó, thành một miếng da thuộc rách nát nham nhở, bị chú cún con vứt sang một bên, nó hiện tại cảm thấy hứng thú nhất, đó là dùng cái lưỡi dài hồng hồng ucra nó lau ướt cái cửa thủy tinh.
“Ai a, con chó kia là của con sao?” Có người tinh mắt, nhận ra đó là chú cún nhỏ của Lăng gia nuôi dưỡng.
“Dạ.” Nàng thu hồi ánh mắt oán hận đủ để giết người, không hề để ý tới Hướng Cương. “Thật có lỗi, con không kịp mang nó trở về, chỉ có thể tạm thời bắt nó mang theo trên người. Chờ con thanh toán tiền điện thoại xong, sẽ mang nó đi ngay lập tức.”
Xin lỗi của nàng, lập tức bị hàng xóm láng giềng hiểu thành ý nghĩa khác. “A, thì ra là con đang vội sao? Tại sao lại không nói một sớm chút?”
Có người vội vã phản ứng lại, ân cần liên thanh tiếp đón. “Đến đây, đến đây, đứng ở đầu hàng đi, con sẽ được thanh toán trước.”
Đề cử này lập tức được sự hưởng ứng nhiệt liệt, một hàng người day đặc vốn dĩ đang đứng trước mặt nàng, giống như một con đường ở giữa biển Hồng Hải nhanh chóng tách ra, xuất hiện một con đường thênh thang, đường đi đến quầy không có gì ngăn trở nữa.
“A, không cần, tôi theo mọi người cùng nhau xếp hàng là được rồi –“Lăng Lung thụ sủng nhược kinh, vội vàng lắc đầu.
“Đừng khách khí !”
“Đúng vậy, đúng vậy, đều là người một nhà thôi!”
“Đừng lo lắng, chúng ta cũng không gấp.”
Mọi người thất chủy bát thiệt?, kiên trì muốn nàng nhận hảo ý này, ngay cả nhân viên phục vụ ở phía sau quầy cũng lộ ra mỉm cười thân thiết, nhìn nàng liên tiếp ngoắc.
Nàng không thể nề hà, chỉ phải cứng rắn da đầu, chân hơi run run tiến lên, luống cuống tay chân lấy ra hóa đơn cùng tiền thanh toán cước phí, để cho đối phương làm thủ tục công việc thanh toán.
Sau đó, thanh toán xong, nàng nắm lên biên lai cùng tiền lẻ, dưới ánh mắt mỉm cười của Hướng Cương, cùng với sự chú mục của mọi người, hoang mang chạy vội ra ngoài.
Nàng lấy vận tốc 50km/giờ lấy hết tốc lực mà chạy, nàng chồm tới trước thấy chú cún đáng đứng đón gió, hưng phấn le cái lưỡi đỏ hồng ra, thở phì phò.
Lăng Lung mắt nhắm mắt mở mà chạy thẳng về phía trước, trong lòng chỉ nghĩ một chuyện làm sao đào tẩu nhanh một chút.
Chính là, hăng hái đi được vài con đường, một chiếc xe hơi nhập khẩu màu bạc lóe sáng chói mắt liền từ phía sau chạy tới, cửa kính xe chậm rãi hạ xuống, khuôn mặt tuấn tú làm cho nàng hồn phi phách tán xuất hiện ở phía sau cửa kính xe.
Nha, không cần đâu!
“Em không muốn nói chuyện với anh sao?” Hướng Cương nghiêng đầu chế nhạo, một tay khoát lên khối gỗ vuông hạch đào phía sau xe của nàng, dùng kỹ xảo khống chế xe cùng nàng song song.
“Không, không có –”Nàng hàm hồ trả lời, tay phải xoay mạnh, mạnh mẽ lên ga, chỉ kém không đem tay ga vặn gãy, chiếc xe máy liền vọt lên phía trước, cẩu cẩu vui vẻ lớn tiếng kêu ăng ẳng, nghĩ đến bọn họ đang đùa quan binh tróc cường đạo.
Hắn dễ dàng đuổi theo.
“Vậy tại sao chạy trốn nhanh như vậy?”
Này không công bằng! Hắn thay công cụ đi lại bằng xe hơi cao cấp, mà xe máy của nàng là lão già cũ kĩ thiếu tu sửa, thỉnh thoảng lại đình công không chịu chạy tiếp, hai người tiêu chuẩn kém nhiều lắm, nàng chỉ là hơi dùng tốc độ xe chạy nhanh thêm một chút, cũng đá không ra tên khổng lồ theo đuôi này.
“Tôi phải trở về chăm sóc chị dâu, chị ấy là phụ nữ có thai, thật sự mau đói.” Nàng nghiến răng nghiến lợi trả lời, nhắc nhở chính mình đang trên ngã tư đường raastdds đông người, mà Hướng Cương lại là danh nhân ở quê nhà, nàng cho dù không thích hắn, cũng phải ứng phó hắn lích sự một chút.
Lão mẹ sớm có dặn dò, muốn nàng trong khoảng thời gian ở lại thị trấn này, phải thận trọng từ lời nói đến việc làm, duy trì lễ phép, không được đắc tội hàng xóm, đối với chuyện mai mối của bà gây trở ngại.
Dường như là biết nàng không dám trở mặt, Hướng Cương trên mặt thoáng nở nụ cười nhẹ,, tiếp tục cùng nàng bắt chuyện, ngón tay thon dài kia nhẹ nhịp nhịp ;ên vô lăng, nhịp đến mức thần kinh của nàng căng thẳng.
“Anh còn nghĩ đến, em là có ý định trốn anh.”
“Tôi không có.”
Di, đối thoại này rất quen thuộc!
“Như vậy, anh mời em uống cà phê.” Hắn dùng thanh âm bình tĩnh đề nghị, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn kia từ đề phòng chuyển sang hoảng sợ.
“Chúng ta nhiều năm không gặp, không bằng thừa dịp cơ hội này, ôn lại chuyện xưa một chút.”
“Ách, không cần, chị dâu bây giờ chắc đang đói bụng, tôi phải lậ