Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làn Váy Lay Động

Làn Váy Lay Động

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/923 lượt.

g chút nào kéo dài, đem thuốc bỏ vào trong miệng, ngửa đầu liền nuốt vào bụng.
Nàng trước xác định hắn thật sự đã uống thuốc xong, mới tiếp nhận cái ly rỗng, đêm để trên bàn. Rồi mới, nàng ngồi ở mép giường, liên tiếp hít sâu, đưa bàn tay nhỏ bé vén mái tóc đen dài về phía sau tai, đôi mắt to tròng khẽ chuyển, giống như đang chần chờ tên đại sói hoang giảo hoạt nằm xuống hay không…
Đột nhiên trong lúc đó, nàng giống như chú thỏ con linh hoạt, đột nhiên nhảy xuống giường, nhanh chóng chạy về hướng cửa.
Hừ, Hướng Cương biết uy hiếp, chẳng lẽ nàng sẽ không biết lập kế sao? Chỉ cần lừa hắn uống thuốc trước, đương nhiên sẽ không cần ở lại, ván này nàng thắng chắc rồi. Đến lúc đó cho dù nàng xấu lắm, không chịu ở lại, hắn có năng lực như thế nào? Chẳng lẽ còn đem thuốc nhổ ra hết sao?
Nhưng nàng mới chạy được ba bước, bàn tay nhỏ bé còn không kịp chạm vào cánh cửa, chiếc eo nhỏ liền đột nhiên căng thẳng, một sức lực mạnh mẽ ôm chặt lấy, nhấc bổng nàng đêm lên giường. Một trận đất trời đảo lộn nàng rõ ràng phát hiện, bản thân đã bị Hướng Cương đè cho bằng ở trên giường.
Ông trời, người này không phải đang bệnh nặng sao?! Vì sao còn có khí lực xuống giường bắt người?
“Bé con, đừng chạy loạn.” Hướng Cương nhìn nàng mỉm cười, vòng tay đem nàng ôm vào trong ngực, hôn thật mạnh trên khuôn mặt đang kinh ngạc của nàng. “Bây giờ, ngoan ngoãn ngủ.”
“Không cần!” Nàng nhất định không chịu chịu đầu hàng như thế, giống như chú chó con lung tung giãy dụa trong lòng hắn, không chịu khuất phục dưới sự áp chế của hắn. “Tránh ra, không được đề tôi!” Đôi chân bé nhỏ vung đá lung tung, hồn nhiên không có phát hiện, vì kịch liệt giãy dụa, này làm cho vạt áo sơmi của nàng xốc lên tới eo, lộ ra cái eo nhỏ trắng nõn nà.
Trong mắt hắn lộ ra tia sáng đầy khát vọng, một tay ôm lấy thắt lưng của nàng, đem nàng kéo lại càng gần, thân hình cao lớn xâm nhập vào hai chân của nàng lúc này, dục vọng, dần dần bị tỉnh lại, kề sát vào chỗ mềm mại non mềm nhất của nàng, cứng rắn nóng bỏng.
Nàng toàn thân run rẩy, cảm giác nóng rực giống như có một luồng điện đang chạy qua, máu đang chạy hỗn loạn trong cơ thể, mỗi tấc da thịt đều bị cảm giác xấu hổ nhuộm đến đỏ bừng.
“Nếu em cứ giãy dụa như thế này, anh nhất định phải vi phạm cam đoan lúc trước.” Thanh âm hắn ám ách trầm thấp, bạc môi đang lượn lờ trên cổ cùng bả vai lướt theo những đường cong của nàng chạy dài xuống, bàn tay to ấm áp nhẹ ve vuốt vòng eo nhỏ của nàng.
Lăng Lung nháy mắt đình chỉ tất cả mọi động tác, cả cơ thể cứng đờ như khúc gỗ nằm thẳng tắp ở trong lòng hắn.
“Ách -- Anh, anh bình tĩnh một chút –”nàng khẩn trương không có nhận thức, ngay cả một ngón tay cũng không dám nhúc nhích, không dám cử động cả một động tác nhỏ bé, sợ kích thích hắn, làm cho hắn thay đổi chủ ý, lập tức liền quyết định 「 thúc đẩy 」.
“Em thật sự hy vọng anh bình tĩnh một chút?” Hắn liếm hôn vành tai của nàng, nhẹ giọng cười, bàn tay to càng hướng về phía trước tìm kiếm, cởi bỏ một viên nút áo của nàng.
Nàng dùng sức gật đầu, ánh mắt trừng tròn tròn, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh, nơm nớp lo sợ bàn tay của hắn.
“Như vậy, em cam đoan sẽ ngoan ngoãn ?”
Nàng gật đầu.
“Sẽ không thử chạy một lần nữa ?”
Lăng Lung chần chờ một chút, bàn tay to lập tức lại linh hoạt cởi bỏ hai, ba cái nút áo, cái áo lót màu hồng nhạt Lace đã muốn lộ hẳn ra ngoài--
“A, tôi đồng ý với anh ! Tôi đồng ý với anh là được! Tôi cam đoan, tuyệt đối sẽ không đào tẩu.” Nàng vội vàng đáp ứng, cái đầu nhỏ dùng sức gật lia giống như chim gõ kiến, chỉ sợ đáp ứng quá chậm, sẽ bị hắn cởi sạch không còn một mảnh.
“Tốt lắm,” Khóe miệng hắn gợi lên, đưa cánh tay ôm chặt nàng, thân hình cường tráng tìm được tư thế thoải mái nhất, tránh không đè lên thận thể nàng. “Ngoan ngoãn nghỉ ngơi, anh mệt mỏi rồi.” Hắn đơn giản tuyên bố, đem mặt vùi vào cái cổ trắng mềm mại thơm ngát của nàng, thật đúng là nói được làm được, nói dừng là dừng, không có tiếp tục 「 khi dễ 」 nàng.
Tránh được một kiếp Lăng Lung, lặng lẽ ngước mắt lên, lén nhìn hắn liếc mắt một cái.
“Vậy, vậy, vậy anh thật sự không thể --”Vì muốn thật an tâm, nàng nắm đôi bàn tay to lớn của hắn, bảo đảm hắn sẽ không tiếp tục hành động bậy bạ nữa.
“Tin tưởng anh.” Hắn cười lạnh nhạt, cũng không định đêm nay 「 thừa gió bẻ măng 」, tránh cho đem bệnh độc cảm mạo đáng giận này cũng lây bệnh cho nàng.
“Anh hoàn toàn không đáng tin tưởng.” Lăng Lung lẩm bẩm, tuy rằng không phục, nhưng là cũng là an phận nằm xuống, không hề giãy dụa.
Thứ nhất, là khí lực của nàng không bằng hắn, phản kháng kết quả, tuyệt đối là bị hắn ăn sạch sẽ. Thứ hai, là nhiệt độ cơ thể hắn, nhịp tim của đập hắn, vây quanh nàng thành một thế giới ấm áp thân mật, đem nàng ôm ấp ở trong đó, làm cho nàng chìm đắm không thể nhúc nhích.
Hô hấp của Hướng Cương dần dần cũng theo quy luật thở đều đều, hờn giận cùng khẩn trương của nàng dần dần biến mất, một lòng cũng dần dần, dần dần mềm yếu.
Hồi lâu sau, xác định hắn bởi vì công dụng của thuốc mà ngủ say mê, Lăng Lung