Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Làn Váy Lay Động

Làn Váy Lay Động

Tác giả: Điển Tâm

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 134919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/919 lượt.

lặng lẽ khởi động thân mình, nhìn chăm chú vào khuôn mặt tuấn tú kia.
Nàng không rời khỏi vòng tay ôm ấp của hắn, chỉ khẽ mở môi đỏ mọng, thở dài một hơi.
“Họ Hướng, anh thực đáng giận.” Nàng không tiếng động nói, vươn một ngón tay, nhẹ vờn theo hình dáng gương mặt cương nghị của hắn.
Vẫn nghĩ đến, tình yêu hẳn là sẽ oanh oanh liệt liệt, nào biết đâu rằng lại bình thường nhẹ nhàng như thế, nhưng lại ngọt thấm vào tâm. Năm đó giống như một bài hát ngắn, sớm đã thấm sâu vào lòng nàng, đến bây giờ lòng của nàng trở nên càng lúc càng rõ ràng.
Nàng cuối cùng nguyện ý thừa nhận, từ rất nhiều năm trước, một lòng cũng đã dừng ở trên người Hướng Cương.
Trong văn phòng「 Phúc Nhĩ Ma Sa 」to như vậy vẫn duy trì hình ảnh như thế.
Hướng Cương và nàng Thần thanh khí sảng, đi nhanh bước vào văn phòng của công ty, cùng nhân viên công ty chào hỏi. Mỗi người vừa nhìn đến phía sau hắn có một thân ảnh nhỏ bé, tất cả đều lộ ra nóng bỏng lại mỉm cười quái dị, mở to hai mắt nhìn, vào hai người bọn họ.
Lăng Lung trong lòng ngại ngần, không dám nhìn chung quanh, càng nắm chặt lấy tay của Hướng Cương, chỉ cảm thấy những nhân viên này thật sự là thân thiết làm cho người ta sợ hãi.
Một bước tiến vào văn phòng Lăng Vân, nàng lập tức xoay người, luống cuống tay chân đem cửa đóng lại, thế này mới hơi chút ngăn cách này tò mò ánh mắt.
「 xem ra, em gái chăm sóc cậu rất khá.」






Một cái bóng đen bay lên trời, từ bên cạnh nàng xẹt qua, rồi mới thẳng tắp văng lên vách tường.
Ách, vật vừa mới bay qua kia là cái gì?
Lăng Lung khẩn cấp sắp xếp gọn gàng, hồ nghi quay đầu, rõ ràng phát hiện dính ở trên vách tường, đúng là một trong những tên xâm nhập kia.
Nàng trừng lớn mắt, khẩn cấp quay đầu, nhanh đến mức thiếu chút nữa gãy cổ. Chỉ thấy trước mắt lại một người bay lên không trung, trung thực theo bay thành một ‘đường bay trên không’ thẳng tắp văng mạnh lên vách tường, lại chậm rãi, chậm rãi rơi từ từ xuống, xụi lơ trên mặt đất rên rỉ.
Tay nàng còn nửa vươn về phía trước, bàn chân vừa mới bước được hai bước, ngay cả chữ ‘chị’ cuối cùng kia dư âm vẫn còn ở trong miệng, thì năm hung thần ác sát kia sớm bị Oa Oa một tay ném tất cả văng vào tường.
Nàng vạn vạn không nghĩ tới, chị dâu bình thường là thiếu phụ thẹn thùng mảnh khảnh, nhưng một khi gặp phải nguy hiểm liền hóa thân thành một nữ siêu nhân, chỉ duy nhất không giống là chị ấy không xoay người biến hình, lại càng không cần sử dụng đến buồng điện thoại, mọi lúc đều có thể là kì tích hóa giải hiểm nguy, đánh cho bọn người xấu đến sứt càng gãy gọng.
“Lăng Lung, trong phòng có băng dán không?” Oa Oa hỏi.
Nàng liên tục gật đầu, vọt tới ngăn tủ kéo ra, lấy ra một cuộn băng dán lớn, cung kính dâng lên bằng hai tay.
Tay nhỏ bé mảnh khảnh đón lấy băng dán, thuận tay liền vứt cho đám người đang nằm trên mặt đất kia. “Tự mình xử lý, đừng để cho tôi ra tay lần nữa.”
Kẻ bắt cóc hung ác, bị thân thủ gọn gàng của Oa Oa sợ tới mức không dám phản kháng, trở nên ôn thuần như con mèo nhỏ, vô cùng sao ngoan ngoãn đứng lên, lấy băng dán đem hai tay trói lại, lại run run chen chúc tại giữa phòng khách, co rúm lại chờ đợi xử lý.
Oa Oa bước nhẹ nhàng tiêu sái đến sô pha, vô cùng thoải mái ngồi xuống, một bên còn phân phó.
“Em gọi điện thoại đến công ty đi, tìm bảo vệ Tiểu Trần, bảo anh ấy lại đây lập tức. Còn có, nhớ rõ, đừng nói gì cả.”
“Tại sao?” Trong mắt Lăng Lung lóe ra dấu chấm hỏi.
“Sau khi Tiểu Trần đến đây, tự nhiên sẽ thông suốt biết gọi cảnh sát.” Oa Oa lộ ra ra ngọt ngào mỉm cười.
“Vì trước tiên chị có một số vấn đề muốn hỏi bọn hắn.”
“Bọn họ nói không chừng nghe không hiểu tiếng Trung, chị muốn hỏi như thế nào –“
“Không sao.” Oa Oa cười đến càng ngọt, vươn tay nhỏ bé mềm mại, vỗ vỗ mặt một người trong số đó.
“Mỉm cười cùng bạo lực, đều là ngôn ngữ chung của thế giới.”
Lăng Lung chậm rãi lui về phía sau cũng không dám hỏi nhiều nữa, thậm chí ở trong lòng bắt đầu đồng tình, với những kẻ đáng thương kia sắp nhận sự thẩm vấn của đại tẩu.
Nàng tránh ở trong phòng, dùng bàn tay run run nhấn số điện thoại, theo lời Oa Oa phân phó, báo với bảo vệ trong công ty, rồi mới vào trong ngồi co ro trên ghế sô pha ngồi chờ, cố gắng không thèm nghĩ nữa, những người đó sẽ bị ‘chiêu đãi’ như thế nào.
Sau một lúc lâu, khi nàng cố gắng lấy lại dũng khí lại lần nữa giao thiệp với phòng khách, thì Oa Oa sớm hỏi ra đáp án, đem đám người kia bỏ mặc ở góc tường, tự mình nằm trên ghế sô pha, thưởng thức chương trình trình diễn thời trang mùa xuân trên ti vi.
“Cái kia, ách, chị à –”Lăng Lung nhỏ giọng kêu to, trong ánh mắt hơn mười hai vạn phần sùng bái.
“Ừm?”
“Những người này là ai?”
“Lính đánh thuê cho doanh nghiệp.” Oa Oa ánh mắt vẫn nhìn chăm chú trên tivi. “Những người này làm thuê cho một công ty Anh quốc. Bọn họ đến Đài Loan, là muốn cướp đoạt quyển sách trên người của chị, dọ thám biết giá quy định phí tổn. Khi cần thiết cũng bắt cóc con tin, uy hiếp Lăng Vân, m