Ác Ma Tổng Giám Đốc, Anh Hổn Đản
Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341484
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1484 lượt.
ại ra mở cho Nguyên Phi Ngư xem, trên màn hình là hai con báo biển quấn chặt, đánh nhau rất dữ, “Em thấy, Mỹ Mỹ thích Tiểu Mục hơn, Đậu Đậu béo quá, Mỹ Mỹ không thích béo đâu.”
Tiểu Mục và Đậu Đậu là hai con báo biển đực thông minh nhất tại thủy cung, giỏi nhất trò đón phao và nhảy qua vòng trên mặt nước, được các du khách rất ưa thích, là minh tinh ở thủy cung này. Còn Mỹ Mỹ là con báo biển cái, mới được đưa về thủy cung một năm trước, huấn luyện được nửa năm thì nó đã biết nhảy, nên ba con báo biển thường biểu diễn cùng nhau, hơn nữa cũng đến giai đoạn động dục rồi, Mỹ Mỹ khi nóng khi lạnh với hai con báo biển đực kia, hai chú báo biển đực lại không chịu được cô đơn, luôn vì tranh giành cơ hội được gần Mỹ Mỹ hòng chiếm đoạt mà xảy ra chuyện đánh nhau thế này.
Nguyên Phi Ngư trông thấy hai con báo biển đực trên màn hình điện thoại, bất giác đầu mày cau chặt, giơ tay nện lên quả đầu tóc dựng ngược như lông nhím của Chu Uy, “Sao em có thể đứng nhìn chúng nó đánh nhau thế hả, còn quay lại nữa, thật là vô lương tâm mà, nếu nó bị thương thì làm thế nào?”
“Bị ăn đánh rồi hả? Tớ đã bảo rồi chị Phi Ngư không đồng tình với cậu đâu.” Lưu Vĩ cười hả hê trên nỗi đau khổ của người khác, quay lại an ủi Nguyên Phi Ngư, “Yên tâm đi, chị Phi Ngư, em cũng đứng bên cạnh xem, không có chuyện gì đâu.”
Thông tin Nguyên Phi Ngư nghỉ, Tần Lạc biết đầu tiên, cô vui mừng phấn khởi lập tức lái xe chạy thẳng đến nhà Nguyên Phi Ngư, sau đó ném lại cho cô một đống sổ tay du lịch, dường như muốn ép buộc cô đi du lịch cùng mình.
“Cậu đâu có được nghỉ, đi du lịch gì chứ?” Nguyên Phi Ngư nhìn Tần Lạc vẻ kỳ quái, chẳng biết sự nhiệt tình của cô ấy đến từ đâu, ánh mắt đột nhiên liếc nhìn cuốn sổ tay du lịch, nhân tiện cầm một cuốn lên.
Hokkaido vào tháng Năm, hoa anh đào rực rỡ đẹp vô cùng…
“Không được nghỉ thì không thể xin nghỉ được ư? Dù sao dạo này giám đốc công ty tớ về nước rồi, ngày nào tớ cũng phải dịch tài liệu của công ty nhàm chán muốn chết.” Tần Lạc làu bàu, nhanh chóng cướp cuốn sổ tay du lịch trên tay Nguyên Phi Ngư, lập tức hét lên: “Lễ hội hoa anh đào ở Hokkaido vào tháng 5, vừa hay sắp đến rồi, chúng ta mau đi thôi, chắc chắn sẽ rất đẹp rất lãng mạn đây.”
Miệng Nguyên Phi Ngư giật giật, hoàn toàn không hiểu phản ứng của Tần Lạc là như thế nào: “Năm nào cậu cũng bay đi bay lại Nhật Bản biết bao nhiêu chuyến, ngắm hoa anh đào có gì mà phải hét lên thế?”
Đương nhiên Nguyên Phi Ngư nhận ra giọng tức tối của Tần Lạc, mà cơn tức giận lại còn không hề nhỏ, bình thường khi nó vui vẻ thoải mái sẽ thì thầm gọi cô là Phi Ngư, nhưng đến khi tức giận sẽ lập tức chuyển sang gọi cả họ lẫn tên cô, mà giọng còn cực kỳ cay nghiệt.
“Muốn tạo điều kiện cho cậu và Hiểu Bách đi du lịch riêng, cậu thấy thế nào?”, Nguyên Phi Ngư cười khe khẽ vào ống nghe.
“Thật hả?”, Tần Lạc lúc đầu vui mừng hét toáng lên, sau đó lại lộ vẻ bi thương, “Thôi bỏ đi, cậu không đi chắc chắn Hiểu Bách cũng không đi đâu.”
Tiếng bước chân khe khẽ từ ngoài phòng khách vọng lại, chắc là Hiểu Bách đang chuẩn bị hành lý, vào trong bếp rót nước, Nguyên Phi Ngư xoay người lại, nhìn thấy luồng sáng lập lòe từ rèm cửa phản chiếu vào, hít sâu một hơi dài, rồi len lén nói vào ống nghe: “Vậy nếu tớ giúp cậu lừa nó lên máy bay thì sao?”
***
Sáng sớm hôm sau, Tô Hiểu Bách tâm trạng hào hứng xông đến gõ cửa phòng Nguyên Phi Ngư, Nguyên Phi Ngư đã ăn vận chỉnh tề từ lâu, nhấc hành lý từ trong phòng đi ra, Tô Hiểu Bách vội nhận lấy hành lý, rồi mỉm cười với cô.
“Chị, chị lại đồng ý đi du lịch nước ngoài, thật đúng là kỳ tích.”
“Người bình thường cũng có khi nổi khùng nữa là, em cứ nghĩ đột nhiên chị bị nổi khùng đi.” Nguyên Phi Ngư mỉm cười, theo thói quen chỉnh sửa lại vạt áo cho Tô Hiểu Bách, thằng nhóc này từ nhỏ đã ngăn nắp sạch sẽ, lại không thích mặc áo có cổ, vì thế cứ khi mặc áo có cổ là xiên xiên vẹo vẹo lệch lạc, khiến Nguyên Phi Ngư nhìn thấy là phải chỉnh sửa lại, lâu dần hành động này trở thành phản xạ có điều kiện.
“Vậy thì em thực sự hy vọng chị có thể thường xuyên nổi khùng, như thế chúng ta sẽ được đi chơi nhiều hơn.” Tô Hiểu Bách khẽ mỉm cười, cặp mắt đen láy lấp lánh tỏa sáng như ánh sao trên trời giữa đêm khuya, làm da trắng ngần như trở nên trong suốt dưới ánh sáng mặt trời, cả cơ thể toát lên vẻ đẹp tuyệt trần không thể thốt lên bằng lời.
Hai người cười cười nói nói sau đó xách hành lý đến sân bay tụ họp cùng Tần Lạc, ba người cùng nhau đi đến cửa kiểm tra an toàn, đợi ở nhà chờ sân bay một lát, khi loa thông báo ở sân bay thông báo lên máy bay cũng là lúc thời điểm đó Nguyên Phi Ngư nghe điện thoại, nói là có một loài cá nhiệt đới trong thủy cung xảy ra vấn đề, cô liền lo lắng trốn sang một bên, rồi vẫy tay chào Tô Hiểu Bách và Tần Lạc, “Hai người đi trước đi, tớ sẽ lên ngay bây giờ.”
“Chị…”, Tô Hiểu Bách tay cầm vé máy bay nhìn sang phía cô: “Chị, nhanh lên.”
“Ừm, chị biết rồi. Em lên trước đi.”
Có người nói rằng biển chính là diện mạo của trời khi úp ng