Tác giả: Nguyễn Sênh Lục
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341479
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1479 lượt.
giác sợ hãi trong cô bắt đầu cựa quậy, cô gắng sức lắc đầu phủ nhận, “Không phải, không phải không phải… Hiểu Bách rất ngoan… sẽ không làm hại tôi… không đâu… em ấy chỉ uống say thôi. Em ấy căn bản không biết mình đang làm gì, chuyện không liên quan đến em ấy, không liên quan đến em ấy…”
Cô cố sức lắc đầu, lồng ngực phập phồng, hít thở gấp gáp, như con cá rời khỏi nước, không cách nào hít thở được không khí, như sắp ngạt thở đến nơi, hai tay cô ôm đầu, cả người co rúm trên sofa, cơ thể run rẩy không ngừng.
Quan Nhã Dương đang trốn trong phòng nghỉ bên cạnh cuối cùng cũng không kiềm chế được mà mở cửa đi ra, cực kỳ lo lắng, cẩn thận dè dặt lắc lắc vai Nguyên Phi Ngư, “Phi Ngư, Nguyên Phi Ngư, em làm sao vậy?” Sau đó quay đầu tức tối hét thẳng vào mặt Tử Nguyệt Vi Trần: “Quan Vi Trần, rốt cuộc cô ấy bị làm sao?”
“Chỉ là nhớ lại ký ức đáng sợ mà bản thân không thể tiếp nhận được, nhất thời tình cảm bị đóng băng mà thôi.” Từ phía sau màn hình vi tính Tử Nguyệt Vi Trần thò đầu ra, trên mặt mang vẻ thương xót nhìn Nguyên Phi Ngư cuộn tròn trên sofa, “Xem ra cô ấy đã trải qua chuyện mà chúng ta không thể nào tưởng tượng được.”
“Chuyện không thể nào tưởng tượng được…”, Quan Nhã Dương lặng lẽ nhẩm lại mấy chữ này, cảm giác ân hận trong lòng trào dâng đến cực điểm, bắt đầu hận bản thân mình năm đó tại sao lại khinh suất đi Anh như thế, đáng lẽ anh phải ở lại bên cạnh để bảo vệ cô, không nên bỏ đi như thế, không nên bỏ đi như thế, anh hận chính mình, bàn tay nắm vai cô càng bóp chặt, “Phi Ngư, rốt cuộc là chuyện gì? Rốt cuộc năm đó em gặp phải chuyện gì? Hiểu Bách đã làm gì em phải không? Trả lời anh, Nguyên Phi Ngư…”
Cảm giác đau nhói trên vai khiến Nguyên Phi Ngư dần dần tỉnh lại, chầm chậm ngước đầu, cô nhìn thấy khuôn mặt Quan Nhã Dương, đột nhiên khóc thành tiếng rồi lập tức nhào vào lòng anh: “Quan… Nhã Dương… cứu em…”
“Anh đây, anh đây.” Quan Nhã Dương ôm chặt Nguyên Phi Ngư đang khóc lóc không ngừng, dường như đang ôm bảo bối cực kỳ quý giá với mình, nhè nhẹ dịu dàng xoa lưng cô, khẽ khàng an ủi: “Đừng sợ, có anh ở đây… sẽ không ai có thể làm tổn thương em được…”
Tử Nguyệt Vi Trần đứng bên cạnh, chợt cảm thấy bản thân mình hơi thừa, anh xoa xoa chóp mũi khẽ hừ một tiếng, nhắc nhở Quan Nhã Dương, “Xem ra cô ấy rất tín nhiệm anh, còn tín nhiệm anh hơn cả bác sĩ tâm lý là em rất nhiều, anh à, anh phải đối xử tốt với người ta mới được. Chỗ này cho anh mượn, em về trước đây.”
Nói xong Tử Nguyệt liền rời khỏi phòng, thông báo cho Ngải Hân mình tan ca trước, rồi rời khỏi phòng làm việc của Tử Nguyệt.
Trong thang máy, tình cờ anh lại gặp Bạch Thục Quyên từ trên lầu đi xuống, tự nhiên thoải mái vẫy tay chào hỏi: “Hi, Thục Quyên, thật trùng hợp.”
Bạch gia và Quan gia thực ra chẳng có giao tình gì cả, chỉ là cha của Bạch Thục Quyên là Giám đốc Ngân hàng Bạch Thị, Quốc tế Phong Hoa chiếm không ít sản nghiệp trong thành phố này, cho nên đương nhiên là phải hợp tác với Ngân hàng Bạch Thị, trước đây không lâu chủ tịch hội đồng quản trị của Quốc tế Phong Hoa là Quan Sĩ Phong – cha của Quan Nhã Dương và Tử Nguyệt Vi Trần từng dẫn hai anh em đến thăm hỏi nhà họ Bạch, khi đó Bạch Thục Quyên vừa bị thất tình, lần đầu nhìn thấy hai chàng trai đẹp ngời ngời, tự nhiên như mở cờ trong bụng. Khi biết con trai thứ hai của Quan Sĩ Phong là bác sĩ tâm lý không có ý tiếp quản sản nghiệp gia tộc, nên cô nàng tấn công cậu con trai cả Quan Nhã Dương, mà Quan Nhã Dương lại nể mặt của Ngân hàng Bạch Thị mà không dám từ chối thẳng, lại thêm lần trước ở trong thủy cung, anh mang tâm lý báo thù Nguyên Phi Ngư mà làm chuyện khiến Bạch Thục Quyên hiểu lầm, kết quả tạo nên cục diện lập lờ như thế này.
Mọi người đều bảo Bạch Thục Quyên khó tính lại khó ưa, nhưng Tử Nguyệt Vi Trần lại cho rằng: Dựa vào châu báu và đá quý để cải trang cho mình, dùng sự nuông chiều và quyền lợi để giành được sự phục tùng của người khác, kỳ thực trong lòng cô ta rất tự ti, việc này có thể cũng có liên quan đến những việc xảy ra cô còn bé, dù nói như thế nào, Tử Nguyệt Vi Trần cũng không ghét cô ấy.
“Vi Trần, anh có thể đừng gọi em là Thục Quyên được không, cái tên này rất quê có phải không?”, Bạch Thục Quyên làu bàu, đôi môi bóng hồng cực kỳ hút hồn người khác, “Đã bảo bao nhiêu lần rồi, gọi tên tiếng Anh của em, Danae.”
“OK, Danae.” Tử Nguyệt Vi Trần chìa tay ra mỉm cười, “Thực ra có một chuyện không biết có nên nói với em không?”
“Chuyện gì? Có liên quan đến Nhã Dương không?”, Bạch Thục Quyên hễ nhắc đến Quan Nhã Dương liền thấy có tinh thần hẳn lên, đôi mắt đen láy sáng ngời đến kỳ lạ, “Nhã Dương làm sao?”
“Mấy năm trước anh trai anh từng làm một vài chuyện, sau này mất đi một vài khả năng mà người đàn ông cần có.” Cố chấp nắm giữ ký ức về người con gái mình yêu, không có cách nào đi yêu người khác được, mất đi năng lực yêu thương người khác, liệu có được tính là người đàn ông mất đi khả năng cần có không? Qua lời của người giúp việc trong nhà, Tử Nguyệt Vi Trần được biết trước đây Quan Nhã Dương từng yêu thương một cô gái