Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Lang Thang Trong Trái Tim Anh

Tác giả: Nguyễn Sênh Lục

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341482

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1482 lượt.

ược, ngược lại, quay ngược mặt biển lên cũng chính là trời xanh vô cùng vô tận, Tô Hiểu Bách đứng dưới bầu trời xanh thăm thẳm, bóng dáng cao lớn đẹp đẽ giống như tinh linh mà ông hoàng của biển cả phái xuống trần thế, dáng vẻ đẹp đẽ đó khiến Nguyên Phi Ngư phải đề phòng, trước nay cô luôn đối xử với Hiểu Bách giống như một đứa trẻ, vậy mà chẳng biết từ khi nào cậu lại trở thành một chàng trai trưởng thành tuấn tú xuất sắc như thế này, như vậy sứ mệnh của mình chẳng phải đã hoàn thành rồi sao?
“Chị, em đứng ở đây đợi chị, chị đi nhanh lên.”
Tô Hiểu Bách vẫn không yên tâm hét gọi về phía Nguyên Phi Ngư, ánh mắt vừa lo lắng vừa nhiệt tình thân thiết, trong mắt Nguyên Phi Ngư như dâng trào cảm giác đau lòng, cô vội vã quay người đi, nắm chặt chiếc điện thoại vốn chưa được kết nối kia hòa vào đám người.
Đợi đến khi máy bay sắp cất cánh rồi, vẫn không nhìn thấy bóng dáng Nguyên Phi Ngư đâu, Tô Hiểu Bách lo lắng muốn xuống máy bay đi tìm, nhưng vừa mới rời khỏi chỗ ngồi đã bị tiếp viên hàng không ngăn lại, mặt cậu lạnh lùng xám ngoét đành phải trở lại vị trí ngồi, Tần Lạc ngồi bên cạnh vỗ vỗ vai cậu, thầm an ủi nói: “Khi nào máy bay hạ cánh, chúng ta hãy gọi cho cậu ấy xem sao, bảo cậu ấy ngồi chuyến bay tiếp theo đến Nhật Bản tụ hội cùng chúng ta là được?”
“Chỉ có một mình chị ấy, làm sao em yên tâm được?”, Tô Hiểu Bách mặt mày lo lắng, quay đầu ra nhìn những sự vật đang không ngừng lùi lại phía sau bên ngoài cửa sổ, nắm chặt tay ngồi yên vị tại chỗ của mình.
“Nhưng…”, Tần Lạc định nói, trong lòng có vài phần buồn bã lại như vui mừng cười lên, “Nhưng máy bay đã bay rồi, làm thế nào bây giờ?”
***
Trên đường từ sân bay về nhà, Nguyên Phi Ngư cứ thấp thỏm lo lắng không yên, cảm giác tội lỗi như đè nén trái tim cô, cô không dám tưởng tượng đến bộ dạng của Tô Hiểu Bách sau khi biết mình bị lừa sẽ như thế nào, cũng chẳng biết mình làm như vậy là đúng hay sai, cô chỉ biết, dù sao sau này Hiểu Bách chắc chắn sẽ yêu thương và lấy một cô gái nào đó, nếu vậy chi bằng tác thành với Tần Lạc là đẹp nhất. Hai người nếu có thể ở cùng nhau thì cô sẽ yên tâm hơn nhiều. Trước đây tuy ngoài miệng kiên quyết không cho Tần Lạc dòm ngó đến Hiểu Bách, nhưng thực ra cũng là cách nhắc khéo Tần Lạc không nên quá nóng nảy, cô yêu thương Tô Hiểu Bách, vì thế cũng không muốn để người bạn thân nhất của mình bị tổn thương.
Nằm dài ở nhà một hồi lâu, thầm nhẩm tính có lẽ Tô Hiểu Bách và Tần Lạc đã đến Nhật Bản rồi, cô liền gọi điện đến “Văn phòng của Tử Nguyệt”, hẹn thời gian chẩn đoán, cô vốn cho rằng mình sẽ bị đẩy đến mấy ngày sau, không ngờ Ngải Hân ở phía đầu kia điện thoại lại nói: “Cô Nguyên đến lúc nào cũng được, bác sĩ Tử Nguyệt sẵn sàng đợi cô.”
“Hả…”, Nguyên Phi Ngư sững người hồi lâu, lập tức hít thở một hơi rồi hạ giọng nói: “Vậy sau bữa trưa có được không?”
Ngắt điện thoại, cô lại nhận được điện thoại của Tô Hiểu Bách, đúng là ngữ khí gấp gáp lo lắng như trong đầu đã đoán trước, “Chị, giờ chị đang ở đâu? Em và chị Tần Lạc đã đến sân bay Hokkaido rồi, chị ngồi chuyến bay số mấy? Chị, nếu chị bảo chị không đi nữa, em sẽ lập tức mua vé máy bay về đấy.”
“Chắc chắn chị sẽ đi, sao không đi được chứ.” Nguyên Phi Ngư cười cười, trong lòng chợt chột dạ: “Hôm nay không còn chuyến bay nào đến Hokkaido nữa, sớm nhất cũng phải ba ngày nữa mới có, chị đã mua vé rồi, chắc khoảng ba ngày nữa sẽ có thể gặp lại hai người, em và Tần Lạc đi chơi trước đi, đợi chị sang nhé, rồi hai người làm hướng dẫn viên cho chị.”
“Chị, chị đừng lừa em đấy, nhất định phải sang.” Cuối cùng Tô Hiểu Bách cũng lặng lẽ thốt ra câu này, sau đó cúp máy.
Nguyên Phi Ngư ngồi ở trên ghế sofa trong phòng khách, vẫn giữ nguyên bộ dạng nghe điện thoại, cửa sổ chỗ ban công vẫn chưa đóng, gió lùa vào khiến rèm tung bay phấp phới, cảm giác lành lạnh chợt ùa đến khiến cô bỗng rùng mình.
***
Cùng lúc ấy, trong phòng làm việc của Tử Nguyệt, Tử Nguyệt Vi Trần đang nói lời chào tạm biệt khách đến khám, người phụ nữ trông khá mập mang vẻ mặt luyến tiếc chào anh, nhưng sau đó vẫn phải mở cửa đi ra, Tử Nguyệt Vi Trần ngồi lại trên chiếc ghế xoay phía sau máy tính, lôi điện thoại di động ra gọi đến một số, từ đầu đến cuối vẫn luôn giữ nụ cười ấm áp và cực kỳ lễ độ kiểu nghề nghiệp: “Anh à, em vừa mới nhận được một vụ án kỳ lạ lắm, có người nói cá trong thủy cung chẳng có gì vui vẻ cả, sau bữa trưa sẽ tìm em khơi thông tâm lý, ha ha… Anh à, dạo gần đây thành phố S này có vẻ rất thiếu chuyên gia về phương diện hải dương phải không?”
Quan Nhã Dương đang tham dự họp, là buổi thảo luận liên quan đến tiền lương của công nhân viên, có một vài trưởng bộ phận tổng hợp sắp xếp các nhân tố như ý kiến của công nhân viên và giá cả của thành phố S thời gian gần đây, đề xuất dựa vào quá trình làm việc của công nhân viên và thời gian họ gắn bó với công ty mà có chế độ lương thưởng khác nhau, đầu tiên Quan Nhã Dương mặt lạnh như tiền thảo luận đi thảo luận lại vấn đề này, sau khi nghe điện thoại trở về lại không nói lời nào, mấy vị trưởng bộ phận phát biểu xon


Disneyland 1972 Love the old s