Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341641
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1641 lượt.
Ngay cả Thi Dạ Triêu đối với Chử Dư Tịch đã làm chuyện không cách nào vãn hồi, nhưng Du Nguyệt Như cũng ép mình đổi một góc độ suy nghĩ về sự kiện này, hắn nếu thật là nghiêm túc, người phụ nữ của hắn nhất định là hạnh phúc.
Hắn vì Cố Lạc đi cầu xin Hoàng Phủ Triệt giúp đỡ, sau đó Du Nguyệt Như thấy mình may mắn khi đã nghe Thi Dạ Diễm làm hành động thử dò xét nguy hiểm này.
"Có lẽ, anh trai anh lần này là nghiêm túc."
Người nhất định phải bức mình vào tuyệt cảnh, sau đó từ trong đó tìm kiếm đường ra. Du Nguyệt Như tựa hồ có thể hiểu dụng tâm Thi Dạ Triêu phá hủy hôn lễ của thái tử cùng Chử Dư Tịch. . . . . .
Anh phát hiện em luôn biết che giấu giả bộ hồ đồ, cần gì chứ?
***
Du Nguyệt Như bị tiếng nói quen thuộc này dọa sợ hết hồn, trái tim đều sắp vọt ra khỏi cổ họng, bởi vì quá mức kinh ngạc cô thậm chí không dám ngẩng đầu. Mà hơi thở phả vào mặt đủ để nói cho cô biết thân phận của người đến. Cổ tay bị hắn gắt gao giữ chặt không buông tay, cảm giác đau từng chút một lan ra, lấy tốc độ kỳ dị chui vào trái tim cô.
"Er¬ic! Đã lâu không gặp!" Lôi Khải giọng nói vui mừng, trên gương mặt tuấn tú vẫn còn là nụ cười du côn chướng mắt.
Thi Dạ Diễm ánh mắt rét lạnh, nếu không phải có chuyện cần chờ hắn xử lý, nhất định phải đánh nát tên khốn kiếp miệng đầy răng trắng này."Chờ tôi quay trở lại sẽ thu thập anh!"
"Tôi cái gì cũng không nhìn thấy."
"Ờ, thật tiếc nuối."
Sợ bị cẩu tử chụp được, dọc theo đường đi Du Nguyệt Như cũng bụm mặt, vùi đầu ở trước người anh.
"Phiền toái Thi tiên sinh buông tôi xuống, tự tôi có chân!" Du Nguyệt Như căng cứng giọng nói lạnh lùng nói, Thi Dạ Diễm không khỏi cười lạnh, theo lời thả cô xuống."Lúc này mới bao lâu, liền đối với anh xa lạ như vậy? Lôi Khải vì em vứt bỏ vui mới, em bởi vì hắn vứt bỏ yêu cũ?"
"Anh đối với tôi mà nói vẫn còn không tính là yêu cũ!"
"Anh có nói yêu cũ là chỉ anh sao?"
"Anh!" Du Nguyệt Như thầm mắng mình ngu ngốc, che mặt xoay người rời đi. Thi Dạ Diễm ngàn dặm xa xôi chạy tới làm sao có thể để cho cô cứ đi như thế? Cánh tay dài duỗi một cái liền đem cô lôi trở lại, lấy ra tay của cô."Che cái gì? Có cái gì mờ ám?"
"Đây không phải là Canada, đây là thành phố T!" Gần đây cẩu tử canh chừng cô rất chặt, Du Nguyệt Như không muốn cùng xuất hiện với Thi Dạ Diễm trên trang đầu, thật may là thái tử đi Nhật Bản, nếu không tối nay khẳng định rối một đoàn."Có cẩu tử! Anh mau buông tay!"
Thi Dạ Diễm khóe miệng giương lên, không có ý tốt thân mật ôm hông của cô, nắm được cằm nhỏ của cô nâng lên."Vậy thì thật là tốt, để cho bọn họ chụp." Đang khi nói chuyện môi của anh đã đè xuống.
Người phụ nữ ngày nhớ đêm mong giờ phút này đang ở trong ngực, cho đến một khắc hôn lên cô ấy Thi Dạ Diễm mới phát giác bản thân mình muốn cô muốn cũng sắp điên rồi. Anh ngậm môi mềm mại của cô, dùng sức mút, đầu lưỡi cạy ra răng cô tiến quân thần tốc xâm lấn. Lấy được hương vị ngọt ngào hung hăng hôn xuống cơ hồ muốn nuốt hết.
Răng môi ngực trong phổi thấm vào mùi vị của anh, trái tim Du Nguyệt Như khó có thể kiềm chế rung động. Hết thảy đều quen thuộc như vậy, người đàn ông này bá đạo, cưỡng chiếm, dã man, sức lực, hơi thở. . . . . . Rõ ràng là cô ghét như vậy, nhưng bây giờ không khỏi rung động, giống như. . . . . . Mơ ước vẫn mong đợi rốt cuộc trở thành sự thật. . . . . .
Đầu lưỡi giống như có trí nhớ từ đầu kháng cự hóa thành nghênh hợp, hai cánh tay từ từ leo lên vai anh, lực lượng vô hình dẫn dắt cô vô ý thức tiến vào ngực của anh.
Cánh tay anh giam cầm hông của cô, bàn tay chạy ở phần eo trần trên lưng cô, càng xuống phía dưới thăm dò. Du Nguyệt Như chợt rên lên một tiếng, mới bừng tỉnh đẩy anh ra.
"Sao vậy?" Anh giọng nói rõ ràng khàn mấy phần, đáy mắt xâm nhập đốt lửa cháy hừng hực. Du Nguyệt Như môi bị anh hôn tê dại, ánh mắt ý bảo thân dưới anh."Anh. . . . . . Đâm tôi đau quá."
Thi Dạ Diễm nhất thời cảm thấy bất đắc dĩ, tự mình đốt lửa, tiểu huynh đệ đã nhao nhao muốn thử ngóc đầu lên đè ở bụng cô. Anh hắng giọng, chặn chiếc xe, nói địa chỉ nhà cô.
"Không được!" Du Nguyệt Như kiên quyết phản đối, anh đổi lời nói."Vậy đi khách sạn."
"Càng không được!"
Thi Dạ Diễm cầm tay của cô đè lên trên vật càng lúc nổi lên giữa chân mình."Vậy thì ở trên xe?" Du Nguyệt Như cắn răng tay hung hăng bóp một cái, Thi Dạ Diễm đau đến vặn lông mày."Đem nó làm hư em đời này phải làm quả phụ!"
Tài xế lúng túng căn bản không dám từ trong kính nhìn về phía sau cố giả bộ bình tĩnh."Tiên sinh, rốt cuộc là đến nhà vị tiểu thư này hay là đi khách sạn?"
"Tất cả đều không đi! Dừng xe!" Du Nguyệt Như móc ra tờ tiền lớn ném cho tài xế, thừa dịp lúc chờ đèn đỏ mở cửa xe bước nhỏ chạy xuống. Thi Dạ Diễm chửi một tiếng cũng đi theo, mấy bước đuổi theo cô ôm đi lên trên lối đi bộ tránh được nguy hiểm từ dòng xe chạy ở giữa đường lớn.
"Em không muốn sống rồi hả ? Chạy lung tung cái gì?"
"Tôi không muốn anh đến nhà tôi, lại càng không muốn cùng anh đi khách sạn!"