Mong Sao Cuộc Đời Này Chưa Từng Gặp Anh
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341645
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1645 lượt.
nh tại sao hỏi như thế, Du Nguyệt Như không hiểu vì sao.
"Vậy em còn sợ cái gì, chỉ cần tiếp tục luân hãm, những thứ khác có anh." Anh hôn cô một cái, sử dụng phương thức đặc biệt của anh trấn an tất cả sợ hãi của cô.
Du Nguyệt Như không khỏi ngẩng đầu nhìn anh, trong hai tròng mắt màu hổ phách bắn ra kinh diễm tán loạn mê hoặc lòng người, là đôi mắt trắng đen trong trẻo lạnh lùng hoàn toàn khác biệt nóng bỏng, giống như từng đoàn ngọn lửa không tắt, ánh sáng lung linh từ trong con ngươi truyền đến trong lòng cô.
Thi Dạ Diễm chợt cau mày, ngón tay lau nước mắt của cô."Trang điểm bị lem hết rồi, thật là xấu hổ chết thôi."
Du Nguyệt Như nghe anh nói câu phụ nữ kiêng kỵ nhất trong lời nói lại có loại cảm giác chấp nhận. Nếu như trong cuộc đời người phụ nữ thế nào cũng sẽ làm một người đàn ông rơi lệ tan nát cõi lòng, lưng mang vết thương đầy người thật sự mệt mỏi cũng muốn đứng thẳng người kiên cường mà chống đỡ, dĩ nhiên cũng có một người đàn ông khiến cô tháo xuống ngụy trang cùng cậy mạnh, mở ra tổn thương đã từng chịu cho anh đi đến dùng tình cảm bồi thường.
72 mang Lục Kya Việt đi lên lầu phòng của cậu, đứa bé chưa từng có căn phòng thuộc về mình lớn như vậy, ngây ngốc ở tại cửa ra vào mặt tràn đầy kinh ngạc.
"Thích?" 72 hỏi. Lục Kya Việt thành thực gật đầu, đeo cặp sách đi vào, đứng ở giữa phòng bộ dạng có chút luống cuống.
"Gian phòng này là của cháu, những thứ kia đều là Evan chuẩn bị cho cháu, nếu như có nơi nào không hài lòng hoặc là còn cần cái gì nói với chị, không nên khách khí." 72 cười nói, sờ sờ đầu của cậu."Khuya lắm rồi, ngủ đi."
Cô giữ lại một ngọn đèn nhỏ ấm áp rồi lui ra ngoài, thời điểm Lục Kya Việt ở trong phòng đông sờ sờ tây sờ sờ Cố Lạc bước vào.
"Chúng ta thật sự phải cùng chú ấy sinh hoạt chung một chỗ rồi sao?" Lục Kya Việt hỏi. Cố Lạc giúp cậu thay xong áo ngủ, cùng cậu nằm ở trên giường trẻ con lớn hoàn toàn mới, đắp kín mền cho cậu."Kya Kya, mẹ nên vì lời trước đây nói xin lỗi với con."
Cố Lạc trong lòng ê ẩm, hôn lên trên trán cậu."Mẹ vĩnh viễn đi cùng với con."
***
Dỗ con trai ngủ,Cố Lạc xuống lầu. Không biết Thi Dạ Triêu nói những thứ gì với72, sắc mặt cô nặng nề cau mày trầm tư."Tối nay cần tôi ở lại đây không?"
"Không cần, nơi này tạm thời an toàn, không ai biết, bọn họ trong thời gian ngắn sẽ không tra được nơi này." Thi Dạ Triêu đè mi tâm.
"Vậy về phía Er¬ic, tôi đi điều tra một chút."
Thi Dạ Triêu nghe được tiếng bước chân Cố Lạc, giơ tay lên cắt đứt 72. Chờ 72 rời đi, anh hướng Cố Lạc ngoắc ngoắc ngón tay. Cố Lạc không để ý anh, ngồi vào đối diện."Anh có ý tứ gì? Hoài nghi là Er¬ic làm?"
"Anh không có nói như vậy." Thi Dạ Triêu ngửa mặt ở trên ghế sofa, động tác bàn tay xoa xoa cái trán trong lúc vô tình để lộ ra tâm tình của anh."Nhưng loại bom đó em cũng biết, người đặt đom đoán chắc hành trình đường đi của chúng ta, nếu như theo kế hoạch của hắn trước tiên anh đưa em về nhà, chờ em sau khi xuống xe trên xe chỉ có một mình anh, mục tiêu của hắn chỉ có một mình anh, rõ ràng không có tính em ở bên trong."
Nói tới đây liền dừng một chút, người có thể làm như vậy, Thi Dạ Diễm có lẽ là lớn nhất, nếu là người khác phái sát thủ tới chắc chắn sẽ không quan tâm có vật bồi táng .
"Theo đầu óc của anh ấy, chẳng lẽ sẽ không xem xét tới những thứ này?"
Thi Dạ Triêu cười châm chọc, "Nhưng là theo tính cách của cậu ta, mới có thể cố ý lưu chỗ sơ hở cho anh, nếu như mà anh chết rồi, cho dù là bên ngoài có hoài nghi nhưng bởi vì cậu ta là con trai duy nhất của Thi gia, cậu ta sẽ bị hoài nghi nhiều nhất, nếu anh không có chết, vậy vừa vặn sẽ bị cậu ta nói thành là người hãm hại, quay không còn một mống."
"Không thể nào là anh ấy!" Mặc kệ anh phân tích như thế nào, Cố Lạc chỉ có một câu nói này.
Thi Dạ Triêu ngồi dậy, tầm mắt hai người đối lập với nhau, anh không nói gì, chỉ ép người tới gần. Cố Lạc hướng bên cạnh lui về phía sau một chút, "Anh một mực chắc chắn là anh ấy, có chứng cớ không?"
"Vậy em có chứng cớ không phải cậu ta sao?" Thi Dạ Triêu túm cô trở lại, lấy tay cầm lấy hộp dược cao nhỏ trên khay trà, vạch y phục của cô ra, vẽ loạn ở trên vết thương lúc xe nổ tung tạo thành."72 mang về tin tức, máy theo dõi ở bãi đậu xe bị phá hư rồi, anh cũng không muốn hoài nghi lên trên người cậu ta. Cố Lạc, mặc dù người khác không rõ ràng lắm, em ở bên cạnh cậu ta ngây ngốc nhiều năm như vậy chẳng nhẽ không hiểu quan hệ giữa anh và cậu ta đến tột cùng là như thế nào? Đối với năm đó anh dùng tính mạng Du Nguyệt Như và Thi Duy Ân làm điều kiện bức cậu ta rời khỏi Thi gia, em rõ ràng nhất cậu ta đối với chuyện này có bao nhiêu canh cánh trong lòng."
"Anh ấy. . . . . ."
"Cậu ta vẫn không có hành động là bởi vì thực lực cậu ta tích góp từng tí một còn chưa đủ chống lại với anh, hôm nay đã cách nhiều năm, thực lực của cậu ta đủ rồi, cũng đợi được một thời cơ tuyệt hảo, lợi dụng cơ hội bị vu oan hãm hại đi vu khống hãm hại người khác." Thi Dạ Triêu bôi thuốc