Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341662

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1662 lượt.

mình, vẫn là dáng vẻ đã dự tính trước."Học cái này là muốn đi tìm người đánh cháu báo thù sao?"
Lục Kya Việt cúi đầu, lại nâng lên: "Chú đã nói muốn bảo vệ phụ nữ là cần quả đấm, cháu muốn bảo vệ cháu và người phụ nữ của cháu, chính là không thể ngay cả mình cũng không bảo vệ được."
Thi Dạ Triêu cười, "Học những thứ này rất khổ, mẹ cháu để cho cháu học? Không đau lòng?"
Lục Kya Việt vểnh cái miệng nhỏ nhắn, "Cho nên cháu mới đến cầu xin chú, dù sao chú cũng không phải là cha cháu, sẽ không đau lòng ."
". . . . . ." Thi Dạ Triêu khóe miệng giật giật, cười lạnh một tiếng, lại đáp ứng. "Được, cháu trước đi ra sau đợi."






Hai người nếu là mang theo mục đích riêng ở chung một chỗ, có lẽ hạnh phúc sẽ cách bọn họ càng ngày càng xa.
Ngày trước Cố Lạc không cách nào tưởng tượng mình cũng sẽ có một ngày để Thi Dạ Triêu ở trong lòng, nhưng từ sau khi anh lấy tư thái cường thế lại dịu dàng đi vào trong lòng cô, Cố Lạc mỗi một phần một giây đều là không thể tùy ý lãng phí.
"Có nhớ anh hay không?"
Giọng anh trầm thấp gõ vào tim của cô, vô hạn lưu luyến triền miên khiến Cố Lạc trái tim ê ẩm. Cô buông lỏng mình, ôm chặt hông của anh vùi ở trong ngực anh, dùng miệng nhàn nhạt mổ hôn cổ của anh."Evan, em có chút mệt mỏi."
Khó có được từ trong miệng cô nghe được chữ mấu chốt đó, Thi Dạ Triêu vẫn cho rằng cô là một nữ siêu nhân không biết mệt mỏi, trừ lúc hoan ái chưa từng nghe qua cô kêu mệt.
"Đừng làm Evan, đợi buổi tối. . . . . ."
"Không chờ được." Thi Dạ Triêu cởi ra áo của mình, đè cô vào nệm, nặng nề hôn, lục lọi, dò vào."Lạc, rốt cuộc có nhớ anh hay không?"
". . . . . ."
Cô không nói, Thi Dạ Triêu nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng của cô, dũng cảm nói lời ân ái."Anh rất nhớ em, nơi này muốn nhất." Dứt lời, thẳng eo đâm vào cô. Cố Lạc trả thù cắn anh một cái, Thi Dạ Triêu mặc kệ, thân mật cọ xát da của cô, kéo ra khóa quần thả ra tiểu Triêu Triêu, chậm rãi thẳng vào.
Cố Lạc cắn răng chịu đựng anh, không nhịn được đưa tay ngăn ở trên hông anh, giảm xóc anh cường hãn công kích. Thị Dạ Triêu tựa như đối nghịch với cô lấy ra tay của cô, buộc cô càng thêm tiếp nạp mình.
"Anh như vậy. . . . . . Khiến em hoài nghi anh rốt cuộc là cấm dục bao lâu. . . . . ."
Cố Lạc kháng nghị không được, Thi Dạ Triêu đẩy cô cong gối, cắn môi của cô thẳng thắn: "Lần đầu tiên chơi gái trước đây của anh, quả thật đã mấy năm."
Mấy năm trước Chử Dư Tịch trở lại bên người thái tử, 72 bắt đầu thay công việc của A, Thi Dạ Triêu cơ hồ phong bế tình cảm của mình.
Cố Lạc nhớ đoạn thời gian đó của Thi Dạ Triêu, dưới biểu tượng vinh quang, trên người luôn là mất cái gì đó. Nếu như. . . . . . Nếu như mình có thể làm cho anh trở nên không giống vậy, có thể làm cho anh rút người ra khỏi trạng thái cái xác không hồn, như vậy cô có thể hay không cho là bây giờ bởi vì anh động lòng với cô?
Hai người ở trong phòng giày vò, hoàn toàn quên Lục Kya Việt đang ở hậu viện chờ bái sư học nghệ. Cậu hưng phấn chờ cả ngày cũng không thấy Thi Dạ Triêu hiện thân, không thể làm gì khác hơn là chạy đi về, tìm một vòng không tìm được người, cuối cùng đi đến cửa phòng phòng ngủ chính khép chặt.
Trước khi gõ cửa cậu để ý, lỗ tai lại gần dính vào trên ván cửa cẩn thận nghe, một lát sau mân mê cái miệng nhỏ nhắn, quay người tránh ra. Nhưng đi chưa được mấy bước lại cảm thấy không cam lòng, lộn trở lại tới siết quả đấm nhỏ gõ cửa. Không ai đi mở cửa, cậu liền tăng sức hơn, kiên trì không ngừng cuối cùng ầm ĩ đến người ở bên trong cực kỳ phiền não tới mở cửa.
"Mẹ cháu trở lại?" Lục Kya Việt ngửa đầu hỏi.
Thi Dạ Triêu áo sơ mi mở rộng, sắc mặt khó coi nhìn cậu chằm chằm."Ta không phải nói cháu ở phía sau chờ ta? Chút lòng kiên trì ấy cũng không có?"
Lục Kya Việt rên một tiếng, từ trong khe cửa hở trượt một cái chui vào."Mẹ."
Cố Lạc mới vừa kéo xong váy, vội vuốt vuốt tóc bước tới cho Lục Kya Việt một cái ôm."Kya Kya, nhớ mẹ không?"
"Mẹ nhớ Kya Kya không?"
"Dĩ nhiên nhớ, a, đúng rồi, mẹ mua quà cho con." Cố Lạc xoay người đi lật rương hành lý.
Bị cắt đứt chuyện tốt Thi Dạ Triêu cực kỳ khó chịu, lại không muốn để cho đứa nhỏ này nhìn ra mình khó chịu, định tựa vào một bên hút thuốc lá, nỗ lực đè xuống dục vọng.
Cố Lạc cúi người lấy ra từng món một ở trong rương hành lý, khoảng tối giữa hai chân dưới váy dụ người dễ dàng lại vén lên hỏa của Thi Dạ Triêu, anh hắng giọng, kêu: "Cố Lạc, nhanh một chút ."
Lục Kya Việt không hiểu hàm nghĩa trong lời nói, nhưng Cố Lạc hiểu, lườm anh một cái, tiếp tục không nhanh không chậm dọn dẹp. Lục Kya Việt mặc dù còn nhỏ, chuyện giữa nam nữ cũng không phải hoàn toàn không hiểu, nhưng mơ hồ biết Thi Dạ Triêu đang vội, cũng biết anh đang ngại mình chướng mắt. Vừa nghĩ tới Cố Lạc trở về ngay cả mình trước mặt cũng không thấy liền cùng người đàn ông này lăn cùng một nơi, Lục Kya Việt vô cùng mất hứng, trong lòng lại đối với Thi Dạ Triêu căm thù hơn, hết sức không phục.
"Chút lòng kiên trì ấy cũng không có hả?"
Cố Lạc lú


XtGem Forum catalog