pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1664 lượt.

ày, bởi vì biết càng trầm mặc như vậy đối với Lục Kya Việt mà nói càng là một sự coi thường, càng có thể kích thích nó học tập tín niệm.
Cố Lạc đối với việc Lục Kya Việt bị đánh không có phản ứng quá kịch liệt, dù sao cũng chỉ là bị thương ngoài da, bôi qua chút thuốc thì cũng thôi đi.
Buổi tối Lục Kya Việt làm xong bài tập lúc dọn dẹp đống sách rốt cuộc không nhịn được nói lên muốn học võ công, Cố Lạc liếc nhìn cậu một cái."Con tuổi quá lớn, hiện tại không thích hợp, số tuổi học công phu tốt nhất nên nhỏ hơn mấy tuổi nữa."
Lục Kya Việt biết cô là đang qua quýt với mình, oán giận nói: "Vậy trước kia tại sao mẹ không chịu dạy con?"
"Không muốn dạy, quá cực khổ."
"Con không sợ khổ cực."
"Không phải sợ con khổ cực, là mẹ khổ cực." Cố Lạc duỗi lưng một cái, đi tắm.
Lục Kya Việt bất mãn, từ trong gương nhìn khuôn mặt mình thảm không nỡ nhìn một chút, hít sâu một hơi, lật đật chạy đi gõ cửa phòng Thi Dạ Triêu.
Thư phòng của anh Lục Kya Việt không dám vào, liền đứng ở cửa phòng, giống như là lấy hết dũng khí mở miệng."Có thể làm phiền ngài một chuyện không? Cháu có thể cùng ngài. . . . . . Học võ hay không?"
Thi Dạ Triêu chỉ nhướng mày, cúi đầu tiếp tục bận rộn ở trước máy vi tính."Đúng là ‘phiền toái’."
Anh không trực tiếp cự tuyệt, cũng không có đồng ý, cứ như vậy gạt cậu sang một bên. Lục Kya Việt đoán không ra ý nghĩ của anh, lại không dám quấy rầy công việc của anh, định đứng ngay tại cửa ra vào.
Thư phòng Thi Dạ Triêu rất lớn, so với phòng của cậu cũng đã lớn hơn, trừ sách còn có rất nhiều những thứ đồ khác, phần lớn đều có cái đậy, góc độ của cậu sẽ không nhìn thấy, có thể nhìn thấy chỉ có khẩu súng bắn tỉa trong ngăn kéo kia.
"Mô hình Barrett là mua ở đâu vậy?"
Thi Dạ Triêu mắt cũng không nâng hỏi: "Cháu thích?"
Lục Kya Việt gật đầu, "Cháu cũng có một mô hình ráp lại, chỉ là cái này tốt hơn."
"Cầm đi chơi đi." Thi Dạ Triêu lần này cũng hào phóng, tới giúp cậu lấy cây súng xuống để lên trên bàn trà kêu cậu đi vào. Lục Kya Việt thụ sủng nhược kinh, đưa tay sờ, kinh ngạc mở to hai mắt, "Mô hình này làm thật là tốt, cũng giống như thật."
Thi Dạ Triêu cười yếu ớt, không có nói cho cậu biết cái này là mô hình phỏng theo."Nghe tiểu Trà Diệp nói cháu đối với mấy cái đồ này cảm thấy rất hứng thú."
Lục Kya Việt nặng nề gật đầu, "Cám ơn Thi tiên sinh."
"Làm sao con còn gọi chú ấy là Thi tiên sinh?" Tắm xong Cố Lạc bỗng nhiên xuất hiện, bộ dáng tràn đây mệt mỏi kêu Lục Kya Việt trở về phòng ngủ."Cùng cha nói ngủ ngon, chúng ta muốn đi ngủ."
Thi Dạ Triêu nhất thời liền bị sặc, "Cái gì?"
Cố Lạc khinh bỉ cười một tiếng, "Của em chính là của anh, con em dĩ nhiên chính là con trai của anh, Kya Kya, cùng cha nói ngủ ngon."
Lục Kya Việt lúng túng cực kỳ, một chút chuẩn bị tâm tư cũng không có, lắp ba lắp bắp không nói ra.". . . . . . Cái đó. . . . . . Ngủ ngon."
Sau đó liền chạy trở về, ngay cả súng thích nhất cũng không để ý tới. Cố Lạc cũng cười, xoay người muốn đi, bị Thi Dạ Triêu một phen kéo trở về, thuận thế đem cửa thư phòng đóng lại."Ý anh trước kia là anh có thể tiếp nhận nó, cũng không nói anh muốn làm một người ba tiện nghi!"
"Thói quen là tốt." Cố Lạc ngược lại không để ý, thấy anh vẫn là vẻ mặt căng cứng, mắt đen xoay động, chủ động áp vào trong ngực anh, ôm hông của anh."Chúng ta chơi trò diễn vai đi, để cho anhi thích ứng nhiều hơn một chút, em gọi anh là ba, anh đồng ý với em một tiếng: ba."
"Anh không có con gái lớn như em vậy, cũng không có con trai lớn như thế, càng không thích loại trò chơi nhàm chán này." Thi Dạ Triêu đen mặt, "Cố Lạc, Em có phải mắc bệnh hay không?"
Cố Lạc đáy mắt lóe sang, đầu khoác lên trên vai anh."Vậy anh thích gì? Ba?"
"Anh thích cái gì? Vậy anh sẽ nói cho em biết, anh thích làm yêu." Thi Dạ Triêu đè ép lửa nóng, nâng mặt của cô lên rồi hôn.
Không giải thích được rùng mình không được tự nhiên, không giải thích được phương thức hòa hảo, nhưng anh hoàn thành một nguyện vọng nho nhỏ trong lòng Cố Lạc.
Thi Dạ Triêu tương lai có lẽ sẽ hận cô, nhưng bây giờ, cô không quản được nhiều như vậy, cô nên vì Lục Kya Việt tìm được một chỗ dựa tốt nhất.






Kết hôn là một việc rất nhiều rườm rà, lao tâm mệt mỏi. Thi Dạ Triêu thật ra thì rất không hiểu thái độ khác thường của Cố Lạc đối với chuyện này để ý quá mức, nhưng không phát hiện tâm tình của mình cũng vì vậy trở nên rất tốt.
Hôn lễ là cử hành ở Toronto, mặc dù tất cả quá trình có chuyên gia phụ trách, nhưng rất nhiều chi tiết Cố Lạc đều muốn tự mình định đoạt. Cô thường phải chạy giữa hai nơi Vancouver và Toronto, mỗi lần chính là mấy ngày, trong nhà dĩ nhiên lưu lại hai người Thi Dạ Triêu cùng Lục Kya Việt.
Cô không tiếp tục đem Lục Kya Việt giao cho Nhan Hạ, nhất định tạo cơ hội cho hai người chung đụng. Nhưng Thi Dạ Triêu không biết, chỉ cảm thấy cô là đang cố ý tìm phiền toái cho mình, thật may là anh không có ghét cái phiền toái này.
Lục Kya Việt đêm đó nói muốn học công phu vớ