Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341679
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1679 lượt.
n hai ly cà phê trên khay trà, sờ sờ thành ly, còn ấm ."Ai đưa tới vậy?"
Cố Bạch Bùi đem thiết bị điện tử kết nối với máy vi tính cẩn thận tra xét, thuận miệng mà đáp: "Anh con, mới vừa đi."
Động tác Cố Lạc hơi dừng lại, muốn nói lại thôi.
Cố Bạch Bùi đối với kết quả thí nghiệm Thi Dạ Triêu mang tới cực kỳ hài lòng, hai người tham khảo một buổi chiều. Cố Lạc đối với lần này không quan tâm, không có việc gì ở trên ghế dựa bên ngoài phơi nắng, đầu tiên là buồn ngủ, cuối cùng lại thật sự đã ngủ.
Trong giấc mộng hoảng hốt cảm thấy có người sờ mặt của mình, bỗng dưng mở mắt ra, trước mắt cũng là mặt của Cố Doãn. Thấy cô tỉnh, Cố Doãn mới thu hồi tay."Thế nào không có vào bên trong ngủ?"
"Không muốn nghe bọn họ đàm luận những thứ có liên quan tới đồ bán em." Trên người Cố Lạc đang đắp y phục của hắn, mới giật mình mình càng lúc càng thiếu cảnh giác, không biết có phải cùng Thi Dạ Triêu ngọt ngào mấy ngày quá lâu tính cảnh giác càng ngày càng thấp hay không.
Cô lười biếng duỗi lưng một cái, mới phát giác được sắc mặt khó coi của Cố Doãn liền nghe hắn ho khan mấy tiếng."Ngã bệnh?"
"Không có việc gì." Cố Doãn nhíu nhíu mày, ở trong lòng đem quạ đen Trình Tiếu Nghiên mắng một trận, quả nhiên bị cô nói trúng, lúc rời giường cảm giác người không thăng bằng, đầu óc trướng đau. Hắn càng tức càng ho, Cố Lạc đỡ hắn đến trên ghế nằm, lòng bàn tay thử dò xét nhiệt độ trên trán hắn."Hơi nóng, để em tìm một chút thuốc cho anh."
"Không cần, phiền toái." Cố Doãn kéo cô trở lại bên cạnh, cong khóe miệng."Nghe nói em đuổi Tác Nhĩ từ trong phòng ra ngoài?"
Cố Lạc lườm hắn một cái, "Anh đem số phòng của em nói cho hắn biết, mưu tính cái gì?"
Cố Doãn vẻ mặt vô tội, "Anh không có, một nhân vật lớn muốn biết em ở đâu còn phải chạy đến chỗ anh hỏi thăm sao? Nhưng mà hắn đối với em hứng thú ngược lại không cạn, ngoài dự liệu của anh."
Cố Lạc hừ lạnh."Đáng tiếc giá tiền hắn bỏ ra không làm anh hài lòng, đúng không?"
Cố Doãn khoát khoát tay, "Không phải cái vấn đề này, anh là người làm ăn giữ chữ tín, huống chi lúc này anh đổi ý tách em và Thi Dạ Triêu ra, người đàn ông này sẽ giết anh."
"Tin chắc em có địa vị quan trọng ở trong lòng anh ta như vậy?"
Cố Lạc nhận ly nước nóng cho hắn uống..., Cố Doãn không trả lời mà hỏi lại: "Không? Anh cũng không phải là người mù, nhìn ánh mắt của anh ta đối với em đã không giống ngày trước, xem ra là động lòng ."
Cố Lạc không nói lời nào, Cố Doãn để ly xuống, kéo cô tới đây, cố ý lại gần. Cố Lạc phòng bị, "Làm gì?"
Cố Doãn nhìn cô chằm chằm, ánh mắt hài hước."Em có phải mập hơn hay không?"
Đây đối với phụ nữ mà nói lại vấn đề lớn, Cố Lạc vội sờ mặt của mình một cái, mà Cố Doãn lại nhân cơ hội bất chợt giữ chặt đầu của cô nghiêng người nửa đè ở ghế nằm, tuy rằng không làm cái gì với cô, nhưng tư thế lại ái muội.
"Đừng động." Cố Doãn véo véo hông của cô, nụ cười sâu hơn."Quả thật so với trước kia mập hơn, eo đều có thịt, Thi Dạ Triêu coi phụ nữ như heo để nuôi sao?"
Cố Lạc ở đâu sẽ là người ngoan ngoãn nghe lời hắn nói, ra sức đẩy hắn ra tựa như tránh con ruồi nhảy dựng lên."Cố Doãn anh lại hành động hèn hạ! Anh ấy ở bên trong, không sợ bị nhìn thấy?"
"Anh là anh em, ôm em gái mình một chút phạm pháp sao?" Cố Doãn nở nụ cười thật sâu.
Cố Lạc rốt cuộc cảm thấy hắn cười có cái gì không đúng, xoay người lại nhìn, Thi Dạ Triêu không biết lúc nào thì đi ra, đang dựa vào nơi đó không tiếng động xem cuộc vui. Cố Lạc ánh mắt hung hăng trừng (theo QT là đục, khoét. Mình thấy k hợp nên đổi lại) Cố Doãn mới đi đến bên cạnh Thi Dạ Triêu."Nói xong rồi?"
Thi Dạ Triêu sắc mặt không tốt chút nào nhìn, nhàn nhạt đáp một tiếng, Cố Lạc chột dạ cúi đầu."Cố Doãn thân thể không thoải mái, em chỉ là . . . . ."
Cô bịa đặt không được, Thi Dạ Triêu cũng không có kiên nhẫn nghe, mặt lạnh xoay người vào trong phòng. Cố Doãn Ác trò đùa dai được như ý cười nhẹ ra ngoài, "Anh nói cái gì nhỉ, đối với em động lòng."
. . . . . .
Ý tứ Cố Bạch Bùi, gọi Thi Dạ Diễm tới mấy người cùng nhau ăn bữa tối. Không khí bữa cơm tế nhị, Thi Dạ Diễm và Cố Bạch Bùi không rõ chân tướng, Cố Doãn khóe miệng vẫn chứa đựng nụ cười, Thi Dạ Triêu vẻ mặt không nhìn ra cái gì, Cố Lạc như đứng trên đống lửa.
"Evan, hôn lễ chuẩn bị như thế nào?" Cố Bạch Bùi đặt câu hỏi.
"Không sai biệt lắm." Trả lời là Cố Lạc.
Thi Dạ Diễm liếc nhìn ngón tay trắng noãn của Cố Lạc, nói: "Chiếc nhẫn đâu?"
". . . . . ."
". . . . . ."
Không ai trả lời, Thi Dạ Diễm nhíu mày, nhìn Thi Dạ Triêu, lại nhìn Cố Lạc."Anh ấy không cầu hôn với em?"
Cố Lạc lúng túng cười."Không cần thiết."
Thi Dạ Diễm nhún nhún vai, Thi Dạ Triêu vào lúc này chợt mở miệng: "Ai nói không cần thiết?"
Về cầu hôn, Cố Lạc cơ hồ chưa bao giờ nghĩ tới, đó không phải là chuyện thuộc về trong thế giới của cô hay là anh. Cho nên Thi Dạ Triêu nói một câu thế này làm cho cô ngoài ý muốn gấp bội, cô sững sững,"Thật xin lỗi, là em. . . . . . Nghe lầm sao?"
Cố