XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341677

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1677 lượt.

Doãn khẽ cười, bị Cố Lạc trừng một cái. Thi Dạ Triêu vẻ mặt vẫn giống như mới vừa rồi, không có khác biệt, không nhìn ra ý tứ gì khác, nhưng ánh mắt hơi có bất mãn, Cố Doãn nhìn ra, nhẹ nhàng cầm lên cái ly, không chút để ý hỏi: "Nghe ý tứ của anh, đã sớm chuẩn bị cầu hôn xong?"
Vừa dứt lời, Cố Lạc ngồi ở xéo đối diện hắn liền đá hắn một cước, rượu đỏ trong ly của Cố Doãn sóng sánh, suýt nữa vẩy ra .
"Thuận tiện tiết lộ một chút chi tiết không?" Cố Doãn nhịn đau thu hồi chân dài, "Châu báu thông thường tôi xem coi như xong, những thứ quà tặng hư vinh này tôi đưa cho nó có thể mở cửa tiệm rồi, không có gì mới mẻ, chỉ là cũng may là anh tượng trưng đưa cho nó cái gì đều sẽ vui vẻ."
Dao ăn ở trong tay Cố Lạc từ nhẹ nắm đổi thành nắm chặt, mủi dao cố ý hướng về phía Cố Doãn, lấy khẩu hình miệng khi phát âm không tiếng động cảnh cáo hắn: "Ngậm —— miệng ——!"
Lâu không nói chuyện Thi Dạ Triêu rốt cuộc có phản ứng, lau miệng."Cậu ta nói cũng không sai." Anh nói lời này thì cùng Thi Dạ Diễm liếc nhau một cái: "Er¬ic, em bây giờ quả thật phải gọi cô ấy là chị dâu rồi."
Thi Dạ Diễm không có trực tiếp phản bác, lại nói: "Hôn lễ còn chưa tới, hơn nữa anh còn chưa có cầu hôn, em làm sao biết cô ấy đến cùng có phải thật lòng nguyện ý gả cho anh hay không. Cố Doãn quả thật nói không sai, nói thế nào Cố Lạc trước kia cũng là ‘đã từng đi theo’ em đấy, sự xưng hô này thật sự không có biện pháp tùy ý kêu ra miệng."
Cố Lạc cảm thấy nhức đầu, tại sao Thi Dạ Diễm cũng không ngậm miệng hả ? Lén lút ám hiệu hắn không nên nói chuyện lung tung, đáng tiếc Thi Dạ Diễm chỉ coi như không nhìn thấy.
Cô không biết lúc trước Thi Dạ Diễm từng thông qua một cuộc điện thoại với Thi Dạ Triêu, càng không biết trong lòng Thi Dạ Triêu vẫn bởi vì ngày đó cô nói cái gọi là "tiền nhiệm" có thể canh cánh trong lòng cố nín nhịn, chỉ cảm thấy tình huống bây giờ làm cho cô vô cùng không được tự nhiên, thậm chí lúng túng.
Cố Lạc len lén liếc ngắm Thi Dạ Triêu ở đối diện, vừa vặn lúc này Thi Dạ Triêu cũng đang nhìn cô. Cố Lạc nhắm mắt cố trấn định, hoàn toàn không biết nên nói cái gì cho phải. So sánh với cô nhếch nhác, Thi Dạ Triêu ngược lại mặt bình tĩnh, chợt bỗng dưng đứng dậy, cũng đi về phía mình.
Cố Lạc trong lòng phù phù hạ xuống, không biết là khẩn trương, hay mơ hồ đang mong đợi cái gì.
Cô không trông cậy vào người đàn ông này sẽ làm phong tục hôn lãng mạn được lưu truyền quỳ một chân trên đất giơ lên cao chiếc nhẫn kim cương cầu, quả nhiên Thi Dạ Triêu cũng chỉ là sờ sờ đầu của cô, đầu ngón tay theo khuôn mặt của cô trợt tới xương quai xanh của cô."Anh em cũng đã mở miệng, anh nên lấy cái gì làm quà tặng cầu hôn mới phải?"
Cố Lạc nặn ra cười, "Lời của anh ấy không cần tưởng là thật, chuyện như vậy không có cần thiết ."
Thi Dạ Triêu giống như không nghe thấy, lại nhìn Thi Dạ Diễm một cái.
Chỉ cái một cái nhìn này, Thi Dạ Diễm lúc này liền đoán được ý nghĩ của anh, lấy làm kinh hãi, ngoài dự đoán, càng thêm tình lý ở ngoài.
Thi Dạ Triêu đi tới sau lưng Cố Lạc, một cái tay còn khoác lên trên vai của cô. Loại không khí này khiến nhịp tim Cố Lạc không khỏi tăng lên nhanh chóng, đầu óc hỗn loạn thành một đoàn, mà khi cô phản ứng lại, đột nhiên cảm thấy cần cổ nhiều hơn một thứ giống như sợi dây chuyền.
Dây chuyền?
Tay của cô theo dây chuyền trượt xuống, đem mặt (mặt dây chuyền nhé m.n) nâng ở lòng bàn tay định thần nhìn lại, nhất thời sắc mặt liền thay đổi. Không chỉ cô, bao gồm cả Thi Dạ Diễm ở bên trong sắc mặt cũng trở nên nghiêm túc, nặng nề.
Trên dây chuyền có treo một thẻ bài vàng, là từ một loại vàng tây (k phải vàng tây của chúng ta đâu) vô cùng đắt giá làm thành, trước mặt có khắc huy chương dấu hiệu tượng trưng cho Thi gia, mà phía sau là có khắc tên tiếng Anh của anh. Thi gia ở mặt nào đấy còn cất giữ ý nghĩa truyền thống cổ xưa, hai anh em nhà họ Thi chia ra có một dây chuyền hình dáng bất đồng, từ khi sinh ra cũng đã đeo ở trên người bọn họ. Hơn nữa của Thi Dạ Triêu, đó là tượng trưng cho địa vị quyền lợi của anh ở Thi gia. Thi Dạ Diễm lúc trước đây thật lâu đã đem dây chuyền này cho Du Nguyệt Như, mà sau khi hắn rời khỏi Thi gia tự tạo địa vị xã hội, dây chuyền của hắn cũng đã mất đi ý nghĩa ban đầu.
Cho nên dây chuyền ở trên tay Cố Lạc này, quả nhiên là một thứ độc nhất vô nhị trên đời, hôm nay Thi Dạ Triêu tặng nó cho cô, ý nghĩa rất lớn.
Cô không thể tin được, cả kinh đứng lên."Nó quá quý trọng, em không thể ——"
"Em có thể." Thi Dạ Triêu đè lại hai vai của cô, đè cô về trên ghế, cúi đầu khẽ hôn lên đỉnh đầu cô, sau đó ánh mắt ý bảo Thi Dạ Diễm.
Thi Dạ Diễm dĩ nhiên biết anh đang chờ cái gì, sau khi kinh ngạc, không khỏi bật cười."Nếu biết nó quý trọng, vậy thì nhận đi ——" hắn hơi dừng lại, vô cùng không được tự nhiên bổ sung hai chữ."Chị dâu."
Thi Dạ Triêu nét mặt vẫn rất nhạt như cũ, nhưng là Thi Dạ Diễm nhìn ra được là anh hài lòng thậm chí là hả hê. Hồi tưởng lại hai người ở cực kỳ lâu trước kia đã từng có một đoạn đối thoại, Thi Dạ Triêu ngược lại thật sự thực hiện