Đã Cưỡi Là Phải Cưỡi Đến Nơi Đến Chốn
Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341678
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1678 lượt.
lời của mình, rốt cuộc nghĩ biện pháp khiến Cố Lạc làm chị dâu của hắn. Nhưng là bây giờ Thi Dạ Diễm đã không còn cho là đó là tiện nghi cho anh, chỉ biết cảm thấy đây tất cả đều là mệnh trời .
Mà Cố Lạc tối nay lần thứ hai bị chấn động, nghe sự xưng hô này, mờ mịt ngẩng đầu nhìn gương mặt Thi Dạ Diễm, tâm tình trong nháy mắt phức tạp không cách nào hình dung. Nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt, tình cảm Cố Lạc đối với người đàn ông này đã gió cuốn hết, hôm nay đều đã nhạt không cần nhấc lên.
Cô và hắn, lại cũng sẽ có một ngày như vậy.
Làm chị dâu hắn, cũng không có khó tiếp thu như trước kia cho là vậy, cô hình như cũng không có cảm giác, hoặc là có thể nói có điểm cảm khái đều không thể chống đỡ được một phần vạn cảm giác nhiệt độ dây chuyền nắm trong tay mà Thi Dạ Triêu mang cho.
Thi Dạ Triêu ngồi trở lại chỗ ngồi của mình, như cái gì cũng chưa từng xảy ra. Cha con Cố gia nhất thời một lúc lâu không lên tiếng, Cố Bạch Bùi cuối cùng cũng có thể lắc lắc đầu nói: "Lạc, sau này cũng không nên tùy hứng nữa."
Mà Cố Doãn, sau khi hết khiếp sợ trên mặt từ từ hiện lên một tia không vui vẻ."Đây chính là thứ quan trọng của Thi gia các anh, cứ như vậy dễ dàng cho nó? Không cần suy nghĩ một chút nữa?"
Thi Dạ Triêu cười nhạt, "Dĩ nhiên sẽ không dễ dàng đưa người khác, nhưng có thể ‘dễ dàng’ đưa chỉ có người bầu bạn, tôi còn có lựa chọn nào khác sao?"
Cố Doãn cắn răng, Thi Dạ Triêu nói tiếp: "Tất cả châu báu thiên hạ đều là giống nhau, tôi nghĩ Cố Lạc không thiếu những thứ đó, muốn cô ấy vui lòng quả thật không dễ dàng, nghĩ tới nghĩ lui, tôi có thể cho cô ấy cũng chỉ có cái này."
Thi Dạ Triêu nói chuyện nhẹ nhàng, nhưng ý nghĩa kia kì thực nặng như sơn, bọn họ ai cũng hiểu.
Anh mới vừa "Dễ dàng" giao ra, là quyền lợi ngay cả Thi Dạ Diễm cũng không thể chia đều, là căn nguyên hai anh em bọn họ tranh đấu nửa đời người, càng là thứ đồ mà Cố Doãn vĩnh viễn không thể nào vì Cố lạc mà buông tha.
Cố Lạc không có nhìn vẻ mặt Cố Doãn giờ phút này, cô không quan tâm, cũng không rõ tâm tình phức tạp kích động của mình bây giờ có những thành phần gì tạo thành, chỉ có cảm giác mình đang hướng cái thế giới gọi là "Thi Dạ Triêu" từng bước từng bước to một vùi lấp thật sâu.
. . . . . .
. . . . . .
Tiễn Cố Bạch Bùi trở về bệnh viện, Cố Doãn thừa dịp Thi Dạ Triêu không chú ý, kéo Cố Lạc qua một bên, cho cô một lá thư.
Cố Lạc mở ra, bên trong là viết thời gian cùng tên một thành phố của một quốc gia cùng với tư liệu tổng hợp đơn giản khác, còn có một tấm hình, một tấm hình của một người phụ nữ."Đây là ý gì?"
"Cô ta họ Trình, thời gian ở phía trên, đưa cô ta an toàn đến cái chỗ này đi." Cố Doãn phân phó.
Cố Lạc đem hình cùng thẻ nhét trở về, đem phong thư trả lại cho hắn."Đầu óc anh không dùng được rồi hả? Nhờ anh ban tặng, nhiệm vụ bây giờ của em là ở bên cạnh Thi Dạ Triêu, anh cử người khác làm đi."
"Chuyện này người khác không làm được, anh chỉ tin tưởng em." Cố Doãn đem phong thư lại cố ý nhét vào trong tay cô."Anh đồng ý với em, nhiệm vụ cuối cùng của em, đưa cô ta an toàn trở về là được rồi."
Bộ dạng Cố Doãn vô cùng bối rối, Cố Lạc bất đắc dĩ."Tư liệu của cô ấy đâu?"
"Cô ta tên là Trình Tiếu Nghiên."
". . . . . . Hết?"
"Không cần biết quá nhiều tài liệu về cô ta, cô ta rất đơn giản."
Cố Lạc kỳ quái nhìn hắn, "Người phụ nữ này là gì của anh?"
Cố Doãn vừa muốn nói chuyện đã cảm thấy ngứa mũi, xoay người hắt xì thật to, đầu óc choáng váng lợi hại. Thời điểm xoay trở lại trên mặt là vẻ phiền não chán ghét, nhẫn nhịn, nói: "Đừng hỏi nhiều như vậy, làm theo là được."
Trình Tiếu Nghiên, căn bản là quỷ đòi mạng của anh! Không cho cô ta chút dạy dỗ cô ta sẽ luôn luôn quấn ở bên cạnh hắn.
Hai anh em Thi gia cáo biệt Cố Bạch Bùi, cùng nhau đi vào thang máy.
Đợi cửa thang máy vừa đóng, không khí lập tức xảy ra biến hóa vi diệu.
Hai người mỗi người chiếm cứ một cái góc nhỏ, tư thái đều là lạnh nhạt mà phòng bị, cái loại phòng bị đó là phòng bị từ nội tâm phát ra.
"Không ngờ." Thi Dạ Diễm nhìn chằm chằm cửa thang máy soi rõ bóng người, "Em cho là anh đời này cũng sẽ không đem dây chuyền cho bất kỳ một người phụ nữ nào, không ngờ cứ như vậy dễ dàng cho Cố Lạc."
"Là chị dâu chú." Thi Dạ Triêu nhàn nhạt ném ra một câu.
Thi Dạ Diễm khinh thường hừ hừ, "Sính lễ đã cho rồi, xem anh chuẩn bị lấy cái gì làm hồi môn cho cô ấy."
Cố Doãn cười, nhìn hai người đàn ông Thi gia này một chút: "Sẽ làm cho anh hài lòng."
Cố Lạc không nhìn thấy gió nổi mây phun giữa hai người bọn họ, nhưng những này nhìn ở trong mắt Thi Dạ Triêu cảm giác đây tất cả có thâm ý khác.
Bởi vì không khí này thật sự tế nhị, Cố Lạc tìm cớ muốn rời đi trước cùng Thi Dạ Triêu. Cố Doãn biết tâm tư của cô, cũng không ngăn trở."Tôi còn có chuyện, ngày mai phải rời khỏi San Francisco, có lẽ gặp lại ở hôn lễ của anh rồi."
Cố Doãn vuốt vuốt tóc của cô, "Rất khó tưởng tượng, em từ đứa bé nho nhỏ một chút đã lớn đến phải lập gia đìn