Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341649
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1649 lượt.
ng của cô, chỉ là một cái động tác, ngăn chặn tất cả lời nói kế tiếp của cô."Dọc theo con suối nhỏ này là có thể đi ra ngoài, nghĩ biện pháp liên lạc với 72, tín hiệu nơi này đã bị che giấu toàn bộ."
"Vậy còn anh?"
"Anh phải xem xem người đứng sau màn này."
Đây cũng chính là mục đích cô tự nguyện sa lưới, Cố Lạc khẽ cắn răng, nhận lấy súng đạn trang bị tốt anh đưa tới, tay bao trùm ở trên mu bàn tay anh, nhẹ nhàng mà nắm chặt."Em chờ anh."
Có Thi Dạ Triêu che chở, Cố Lạc rút lui rất thuận lợi. Cô càng không ngừng chạy, đem tất cả nhét vào sau lưng, nhưng phần bụng lien quan bị thương quá đau, cô ẩn thân ở sau một tảng đá lớn nghỉ ngơi ngắn ngủi và hồi phục.
Hai con sóc con từ trên cây bò xuống, ôm một quả thong nhọn đến trước mặt cô.
Cố Lạc điều chỉnh hô hấp, nhìn hai con vật nhỏ này ngẩn người. Tay cô che ở bụng nhỏ, tiếng súng tiếng nổ mạnh mơ hồ truyền đến, quấy nhiễu tất cả cảm xúc của cô. Trong đầu giờ phút này đều là lời nói của Dr. J. . . . . . Nhưng nếu trong bụng thật sự có một tiểu sinh mệnh, cô bây giờ không có dũng khí mạo hiểm lưu nó lại, huống chi có thể thuận lợi sinh nó hay không vẫn là ẩn số.
Một đứa bé thuộc về hai người cô và Thi Dạ Triêu, là chuyệncoo kỳ vọng nhất cũng sợ nhất.
Không cách nào tưởng tượng được sau khi cô rời đi Thi Dạ Triêu sẽ đối mặt với đứa bé của anh như thế nào, càng không cách nào tưởng tượng tương lai nếu đứa bé cũng có số mạng giống như vậy thì sẽ như thế nào.
Cố Lạc đần độn lấy điện thoại ra, máy móc muốn gọi điện thoai cho Dr. J, lại đang thông liền bỏ.
Nơi này không có tín hiệu. . . . . .
Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại, gắt gao cắn môi, liều mạng đem tất cả không đành lòng áp chế xuống đáy lòng, hít sâu một hơi, đứng dậy, sải bước dài, buộc chặt đai lưng cùng băng chân, xoay người trở về đường cũ.
Cô không thể rời khỏi Thi Dạ Triêu, ít nhất hiện tại không thể rời đi.
Bây giờ tiểu sinh mệnh là thứ duy nhất tồn tại giữa bọn họ, cô phải tận hết sức để cho bọn họ có thể ở cùng nhau nhiều hơn một chút.
Dùng bất kỳ phương thức nào, lấy bất kỳ giá nào.
Từ trước đến nay có thể an toàn rút lui để yểm trợ người khác ít lại càng ít, hơn nữa dưới tình huống địch nhiều ta ít thực lực khác xa.
Thi Dạ Triêu mặc dù đã chuẩn bị xong sẽ bị bắt, nhưng vẫn hết khả năng trì hoãn đối phương cho Cố Lạc tranh thủ thời gian. Theo như lời Cố Lạc những người này xác thực khó đối phó, đối phương tính bắt sống xuống tay có vẻ chiếu cố, trong lúc vô hình tạo nhiều thời gian hơn, nhưng cũng từ từ tiêu hao hết đạn dược của Thi Dạ Triêu.
Cuối cùng một băng đạn bắn hết, đối phương từ từ thu nhỏ dần vòng vây hướng đến gần.
Người đàn ông cầm đầu mặc dù không cao, vừa đen lại vừa cường tráng, hắn cầm theo súng đứng ở nơi đó quan sát lên lên xuống xuống Thi Dạ Triêu, mà trên mũ hắn in một cái tên, Bố Khắc. Thủ hạ ở bên cạnh lục soát một vòng không có tìm được Cố Lạc, người đàn ông trong miệng nhai kẹo cao su hỏi, "Người phụ nữ kia đi đâu rồi, "
Thi Dạ Triêu vẻ mặt lạnh lùng, cũng không lên tiếng, không biến sắc quan sát chung quanh tám người võ trang đầy đủ này.
Thi Dạ Triêu không thể không dựa vào đại thụ, xách theo một hơi không thả, thầm cười khổ, xem ra người khác thực sự muốn mạng của anh.
Bố Khắc ném cho thủ hạ một cái ánh mắt, người đàn ông quấn khăn trùm đầu màu xám tro tiến lên, cầm môt cây chủy thủ khẽ dùng sức ở bên trong cơ thể anh chuyển động, lật khuấy. Thi Dạ Triêu mồ hôi lạnh bổ nhào rơi xuống, không nói là không muốn phản kháng, nhưng chung quanh mấy nòng súng chỉa vào mình, phàm là anh hành động thiếu suy nghĩ cũng sẽ không có kết quả tốt. Những người này sẽ không giết anh, nhưng Bố Khắc nói rất đúng, anh nhất định phải cất giữ đầy đủ tinh lực ứng đối chuyện xảy ra tiếp theo.
Anh không biết thật ra thì ở trong lòng Bố Khắc thật sự đổ mồ hôi dầm dề, có hai nhiệm vụ mục tiêu, vả lại đều là bắt sống, nhất là Cố Lạc, không được thương tổn cô một chút nào. Nhưng bây giờ chẳng những làm cho cô bị thương, còn để cho cô chạy trốn từ dưới mí mắt. Hắn cho rằng Cố Lạc mới là người quan trọng nhất, cũng chỉ có thể khai đao với Thi Dạ Triêu. Thay vào đó người đàn ông này rốt cuộc không phải nhân vật bình thường, thân phận bối cảnh vững vàng, tính tình cứng rắn, làm cho hắn cũng không khỏi đổ mồ hôi lạnh.
Đúng vào lúc này, bỗng dưng một tiếng súng vang lên, chờ đón Bố Khắc chính là cổ tay phải truyền tới đau đớn kịch liệt: viên đạn này không biết từ đâu bay ra ngoài đang ghim vào cổ tay phải hắn. Hắn kêu rên một tiếng, hô to: "Ẩn nấp!"
Người thủ hạ lập tức động tác nhanh chóng tìm kiếm che chở gần đây, mà cơ hồ ở cùng thời khắc đó Thi Dạ Triêu tìm đúng cơ hội đánh bất ngờ, cầm cánh tay người trùm khăn màu xám tro bẻ ngược lại một kích dữ dội, một tiếng rắc thanh thúy vang lên cánh tay người trùm khăn màu xám tro liền bị gãy.
Hắn theo phản xạ đi sờ súng, lại phát hiện bên hông đã sớm trống trơn.
"Đừng động." Cây súng chẳng biết lúc nào đã rơi vào tay Thi Dạ