Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341633
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1633 lượt.
dám tin mở mắt ngã quỵ trên đất, cuối cùng cả người ngã quỵ co quắp, phía dưới nhanh chóng lan tràn một vũng lớn máu tươi.
Trong phút chốc, tám người mất đi một.
Cố Lạc đứng dậy mắt nhìn Bố Khắc hỏi: "Tôi quên anh nói đánh bại hay là đánh chết?"
Bố Khắc trừng mắt, vung tay lên, người trùm khăn màu lam trên đầu nhếch miệng khinh thường chê cười, "Có thể đánh chết coi như cô bản lãnh."
Cố Lạc ngoắc ngoắc ngón tay với hắn, người trùm khăn màu lam nghênh ngang đi qua. Hắn ước chừng cao hơn Cố Lạc một cái đầu, thân hình cường tráng như hổ, cánh tay lớn tương đương với bắp đùi Cố Lạc. Thân hình chênh lệch cách xa như thế, người trùm khăn màu lam khinh địch là chắc chắn.
Cố Lạc hai tay sau lưng, vẻ mặt không có biểu cảm gì làm cho cô thoạt nhìn rất vô tội. Người trùm khăn màu lam cố ý cúi đầu, tới gần ngửi mặt của cô."Phụ nữ phương Đông, tôi còn chưa thử qua."
"Vậy thì tới nếm thử một chút." Cố Lạc khóe miệng khẽ nhếch lên, tay phải chợt hướng tới cổ hắn đánh ra một quyền.
Người trùm khăn màu lam sớm có phòng bị, lòng bàn tay kịp thời bắt được quả đấm nhỏ của cô, tiếp theo muốn cười nhạo, nhưng còn chưa kịp phát ra âm thanh, chỉ thấy tay trái Cố Lạc thoáng một cái đánh bất ngờ, một đạo ánh trắng đánh thẳng cổ họng hắn, sau một khắc cần cổ nhất thời chợt lạnh, đã không kịp tránh né lần nữa.
Hắn tự tay sờ, lại sờ soạng thấy một tay máu tươi, lại nhìn lần nữa, tay trái Cố Lạc đột nhiên xuất hiện một tấm chỉ hổ (chỉ hổ là cái gì thế???) sắc bén, phía trên đang dính máu cổ hắn chảy ra.
Người trùm khăn màu lam chậm rãi ngã xuống đất, Thi Dạ Triêu chớp mắt hiển nhiên cũng giống mấy người ở chỗ này lấy làm kinh hãi.
Mấy người còn lại cũng không dám khinh thường, bao gồm Bố Khắc mọi người rốt cuộc nghiêm túc.
Bố Khắc vung tay lên, cùng lúc có hai người đàn ông gầy rối rít nhảy một bước về phía Cố Lạc.
Bây giờ bắt đầu tới thật.
Cố Lạc lấy ra một tấm chỉ hổ khác, đề khí bước ra một bước bày xong tư thế chuẩn bị đánh lộn, che giấu vẻ mặt, khắc nghiệt lãnh khốc, trong mắt hiển lộ một chút xíu sát ý."Đến đây đi."
Thi Dạ Triêu đã gặp qua Cố Lạc ra tay.
Phút chốc cô một cước đá gãy xương đùi K kia anh liền từng hoài nghi Cố Lạc chính là vị nữ thành viên trong Athena kia, nhưng từ đầu đến cuối không có chứng cớ càng không có điều tra, hôm nay nhìn lại cô giao đấu cùng những lính đánh thuê này từng chiêu từng thức ác độc bén nhọn càng sinh nghi.
Thì ra là trước đó cô đối với mình thực sự có che giấu sức mạnh, bản lĩnh Cố Lạc tuyệt đối ở trên72.
Lần đầu hai người đàn ông gầy này vây khốn cô, một người một chiêu cũng có lưu tình nhưng nếu nhiều chiêu lại ép cô vào góc chết, Cố Lạc nín thở hết sức chăm chú không lưu lại sơ hở cho đối phương. Bố Khắc cùng bốn người còn lại nhìn kịch hay, Thi Dạ Triêu máu chảy đầy đất.
Đối phương ra tay cố ý lưu tình, Cố Lạc mới miễn cưỡng ứng phó, nhưng cô rất nhanh ý thức được mình đang từ từ ở thế yếu. Bởi vì bị thương, thể lực của cô trở thành vấn đề lớn nhất.
Chợt một cỗ mùi máu tanh xông tới, chất lỏng ấm áp nào đó từ trong miệng cô nôn ra, đỏ tươi, chói mắt.
Cô không ngủ được, mặc dù không nghe được, nhưng tiềm thức một mực cố gắng nghe rõ âm thanh kia. Bụng, đầu, lồng ngực, tất cả đau đớn cô đã phân biệt không rõ.
Thi Dạ Triêu tay cầm dao găm ngắn của Bố Khắc cắm ở trong khe hở xương sườn (đoán là ở giữa 2 chiếc xương sườn). Cắn răng không biến sắc một tấc một tấc rút ra ngoài, không cho bất luận kẻ nào phát giác được động tác của anh, không biết tại sao trong đầu một lần lại một lần quanh quẩn câu nói cô nỉ non lúc bị trúng đạn hôn mê ở nước Z kia: tôi không thể chết được, không thể chết được. . . . . .
Ánh mắt của hai người không tiếng động đan vào, cho dù là ở thời điểm cô ý thức không rõ.
Người đàn ông nhỏ gầy đi tới đá hai chân Cố Lạc, ngồi xổm xuống nắm cô cằm, tay lại đè ép lên vết thương trên bụng đã rỉ ra máu của cô, dùng đau đớn buộc cô tỉnh táo. Ngón tay Cố Lạc cố gắng kéo ra chợt biến thành căng thẳng, gắt gao nắm bùn đất thảm cỏ.
Người đàn ông gầy buông tay ra đứng dậy, lại một cước hung hăng đạp ở bụng của cô."Như vậy thì không được sao?"
Thi Dạ Triêu đáy mắt lộ ra lạnh lẽo kinh người, huyệt Thái Dương giật giật, tay một dùng sức, hơn nửa dao găm đã rút ra, từng dòng máu tươi ở chảy ra ngoài. Anh lại không dễ dàng phát giác cầm một dao găm khác chậm rãi dùng sức, nếu sợ bị phát hiện chỉ có thể dùng tốc độ chậm nhất, nhưng cũng khiến thời gian lưỡi đao kim loại cứa vào thân thể cùng cảm giác đau hành hạ gia tăng gấp trăm lần.
Bố Khắc cho người đội mũ xanh ở bên cạnh một ánh mắt, người đội mũ xanh đi tới sau lưng Thi Dạ Triêu, giơ lên trong tay đã sửa chữa lại AK, họng súng chống đỡ cái trán Thi Dạ Triêu.
"Cô gái, cô tính toán nằm trên mặt đất bao lâu? Cho cô ba phút, nếu không bò dậy nổi tôi hiện tại liền dùng mạng người đàn ông của cô để tế những anh em đã chết đi của tôi."
Bố Khắc vung roi rảnh rang đợi, người đội mũ xanh một tay