Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341647

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1647 lượt.

Triêu hơn nữa chống đỡ ở mi tâm hắn.
Thời điểm người trùm khăn phản ứng lại thì bản thân mình đã thành con tin của anh, không cần nhiều lời, so với hắn ai cũng hiểu là tốc độ đạn bắn xuyên đầu hắn vẫn là nhanh hơn tốc độ hắn rút chủy thủ ra, ngoan ngoãn khoanh tay chịu trói.
Nhưng chỉ mấy cái này động tác mà thôi, đã làm cho anh đau cơ hồ muốn bất tỉnh. Trong cổ họng mùi máu tươi càng ngày càng nặng, Thi Dạ Triêu nhịn lại nhịn cuối cùng nhịn không được ho khan, chất lỏng ấm áp sặc ra khỏi miệng ra ngoài, không cần nhìn cũng biết đầy máu. Anh không nghĩ ngợi được nhiều, khống chế người trùm khăn làm lá chắn lui về phía sau.
Nhưng mà chỉ mới bước mấy bước, một viên đạn liền bay sượt qua tai anh, ép anh không thể không dừng lại.
Bố Khắc tay trái cầm súng ngắm đầu Thi Dạ Triêu, "Có cần phải nói cho anh biết, tôi dùng tay trái cũng có thể bắn bể đầu anh hay không?"
Vừa dứt lời, lại một tiếng súng vang, cái mũ của Bố Khắc bị đạn bắn tới mang chấn động làm rớt trên mặt đất.
Một phát này, là khiêu khích, là uy hiếp. Bố Khắc híp mắt một cái, sắc mặt buộc thật chặt. Nhíu cặp mắt, nhưng không ai phát hiện súng bắn tỉa ở nơi nào.
Địch ở trong tối, đối với đoàn người Bố Khắc cực kỳ bất lợi, nhưng một lát sau, Bố Khắc nhếch khóe miệng hả hê cười. Hắn từ phía sau cây đi ra, họng súng vẫn như cũ nhắm ngay vào Thi Dạ Triêu, cất giọng hướng chung quanh hô: "Tưởng bắn chết tôi dễ dàng sao, nhưng đừng quên cô chỉ có một khẩu súng, chúng tôi có bảy khẩu, mà anh ta chỉ có một cái mạng."
Chung quanh hoàn toàn lâm vào tĩnh mịch.
Bố Khắc thả chậm tốc độ thu súng, cột chắc băng vải cầm máu trên cổ tay."Cô có thể lựa chọn nổ súng, tôi không ngại cho anh ta chôn theo tôi."
. . . . . .
Một khắc nhìn thấy Cố Lạc cầm súng xuất hiện kia, Thi Dạ Triêu hiểu một chuyện.
Cái gọi là nhược điểm, luôn chỉ có bản thân mình bất luận như thế nào đều không nguyện ý buông tha rồi lại cam nguyện dừng lại buông tha tất cả thậm chí buông tha sinh mạng.
Mà anh, là nhược điểm của Cố Lạc.
Bọn họ. . . . . . Là nhược điểm của nhau.
Trái ngược với ánh mắt xa cách của cô thì Thi Dạ Triêu là tức giận, tức giận cô lại trở về tự chui đầu vào lưới.
Cố Lạc nhìn ra được sự phẫn nộ của anh, hơn nữa nhìn thấy thương thế của anh. Nếu là đổi một tình huống khác, Cố Lạc nhất định dùng súng trong tay xuyên thủng đầu Bố Khắc, nhưng cô không thể. Bố Khắc nói không sai, đối phương có thể mất đi Bố Khắc, nhưng là cô không thể mất đi Thi Dạ Triêu.
Bố Khắc nhặt lên cái mũ bị bắn xuyên một lỗ nhỏ lần nữa đeo lên, than thở thương pháp của cô, tức giận nhưng cũng bị kích thích trước nay chưa có. Hắn đi tới trước mặt Cố Lạc, dùng tay phải bị trúng đạn của cô đem máu tươi cọ ở trên mặt của cô."Cô gái, côlà đang trả thù tôi đả thương tay phải của anh ta sao?"
Cố Lạc mắt lộ ra ánh sáng tàn nhẫn, Bố Khắc tàn nhẫn cười một tiếng."Rất tốt, rất tốt, vậy tôi sẽ chơi cùng với cô một chút." Tay hắn giương lên, thủ hạ rối rít âm thầm đi ra, giơ súng đề phòng."Muốn cứu người đàn ông của cô sao? Tôi cho cô cơ hội, đánh bại mọi người ở đây, tôi thả các người đi."
Bố Khắc lui về phía sau mấy bước, một người đàn ông đầu đội khăn đen khác ném khẩu súng cho đồng bọn, đi lên trước lấn đến gần mặt của cô: "Cô không phải là có thể đánh sao? Tiểu cô nương, chớ bỏ qua cơ hội lần này."
Cố Lạc không trốn không tránh, nghiêng đầu nhìn về phía Thi Dạ Triêu, cũng chỉ lấy được dấu môi của anh ra lệnh: "Đi."
Cố Lạc nhẹ nhàng lắc đầu một cái, không nhìn mọi người đỡ Thi Dạ Triêu sang một bên, nhân cơ hội kín đáo đưa cho anh một băng đạn cùng một quả lựu đạn. Thi Dạ Triêu cầm tay của cô: Em đánh không lại bọn họ."
"Coi như đánh thắng được họ cũng sẽ không thả chúng ta đi." Cố Lạc muốn rút dao găm ở trên người của anh ra, lại phát hiện trừ một đao ở cổ tay, Bố Khắc xuống tay mỗi một chỗ cũng cũng không phải là tùy ý, không có vết thương trí mệnh, nhưng ở dưới tình huống không có thiết bị chữa trị mà rút dao găm ra hẳn phải chết là không thể nghi ngờ, nếu không rút ra sau mấy tiếng sẽ bởi vì mất máu quá nhiều mà chết.
Cô nhớ rất nhiều năm trước Từ Ngao từng đã dạy cô một bài học này, thế nào cũng nghĩ không tới hôm nay một chiêu này bị dùng ở trên người Thi Dạ Triêu. Cố Lạc nhắm hai mắt lại, mở ra lần nữa, vẫn như cũ không thể kềm chế được lửa giận. Cô nghiêng người hôn môi của anh, "Anh tới cứu em, có nguyên nhân khác hay không?"
Thi Dạ Triêu khẽ vuốt cánh môi cô dính máu của mình: "Em thì sao?"
Cố Lạc khom môi cười cười, nhàn nhạt, cũng là chắc chắn, nhẹ tay cầm dao găm trên cổ tay phải của hắn, còn không đợi động tác, Thi Dạ Triêu bắt lấy tay cô. Cố Lạc sớm có dự liệu này, trở tay gạt anh ra, nhìn thẳng mắt của anh."Mặc kệ mục đích của bọn họ là cái gì, ít nhất sẽ không giết em, chữa khỏi vết thương, tới cứu em."
Dứt lời, không hề cho Thi Dạ Triêu cơ hội nói chuyện nữa, bỗng dưng rút ra dao găm ở trên cổ tay anh ném về phía người đàn ông đang đội khăn ở bên cạnh gần nhất, tinh chuẩn trúng mục tiêu cổ kia. Người đàn ông đội khăn không