Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341635
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1635 lượt.
động, nước mắt bỗng dưng chảy nhiều hơn.
. . . . . .
. . . . . .
Ba tháng sau, quan hệ giữa hai nhà Thi – Cố tan vỡ, bên ngoài đồn vị hôn thê của Thi Dạ Triêu hành tung không rõ, Cố gia lấy cái này trở mặt, mà Thi gia lại với này kiềm giữ giữ nguyên ý kiến, về phần chuyện hôn ước không có ai ra mặt đáp lại, mà tình huống thương thế Thi Dạ Triêu càng thêm giữ bí mật đến giọt nước không lọt.
Lần này đám hỏi liên thủ mạnh mẽ trong mắt người ngoài còn chưa có chính thức bắt đầu cứ như vậy kết thúc, nhưng mà trên thực tế đây chỉ là một chuyện mở đầu.
Trải qua mấy ngày, Thi Dạ Triêu rốt cuộc thoát khỏi nguy hiểm kỳ.
Chuyện đầu tiên khi anh mở mắt khôi phục ý thức chính là muốn đi tìm Cố Lạc, Thi Thác Thần ngày đêm phái người canh chừng anh, không cho anh bất cứ cơ hội nào, thậm chí không để cho 72 đến gần anh.
72 mặc dù không gặp được Thi Dạ Triêu, nhưng vẫn âm thầm không buông tha tìm kiếm Cố Lạc.
Lục Kya Việt từ truyền thông biết được chuyện này, lòng như lửa đốt, cậu nghĩ tới nghĩ lui người có thể tìm chỉ có một: Thi Dạ Diễm. Nhưng 72 phái người khống chế tất cả hành động của cậu, chỉ bằng cậu căn bản không cách nào liên lạc được với Dạ Diễm.
Thi Dạ Triêu rốt cuộc có thể xuống giường, ai có thể ngăn được anh? Anh trực tiếp đi nước M tìm nhân vật mấu chốt là Cố Doãn, mà Cố Doãn nơi nào chịu thừa nhận?
"Nếu như là tôi làm, tôi sẽ để Từ Ngao đi cứu các người?" Bộ dáng Cố Doãn giận quá hóa cười.
Thi Dạ Triêu tổn thương nặng nề vừa mới khỏi, cả người gầy đi một vòng, nhưng khí thế tàn bạo trên người khiến hộ vệ bên cạnh Cố Doãn trong lòng run sợ, không dám lười biếng chút nào. Cố Doãn ở trước lúc anh đi mới gọi anh 1 câu, nín nửa ngày mới mở miệng: "Người phụ nữ kia đâu?"
"Người nào?" Thi Dạ Triêu biết rõ còn hỏi.
Cố Doãn ném ra một cái tên: "Trình Tiếu Nghiên."
Thi Dạ Triêu nâng lên ý cười trong trẻo lạnh lùng, dùng lời vừa rồi của hắn để chặn cái miệng của hắn: "Người phụ nữ của anh không tự chăm sóc, còn đi hỏi người khác?"
"Cô ấy không phải là người phụ nữ của tôi." Cố Doãn xì mũi coi thường.
Vậy mà lời hắn vừa dứt, chỉ thấy Thi Dạ Triêu cũng không quay đầu lại cho 72 một mệnh lệnh: "Giải quyết xong."
Cố Doãn lúc này ngồi không vững, "Thi, Dạ, Triêu!"
Thi Dạ Triêu ngược lại thật sự là dừng bước lại, âm thanh lạnh lùng nghiêm nghị: "Một mạng đổi một mạng đối với tôi mà nói, vĩnh viễn, vĩnh viễn, không, đủ."
Khắc cốt ghi tâm
Thi Dạ Triêu đi rồi, Cố Doãn lạnh mặt quay lưng lại, nhớ lại từng màn Cố Lạc mình đầy thương tích kinh tâm động phách đó, không khỏi nắm chặt ngón tay. Xem ra tổn thương của Thi Dạ Triêu nặng hơn anh tưởng, chỉ sợ cũng là cửu tử nhất sinh. Nếu cậu ta động lòng với Cố Lạc thật thì theo lời cậu ta, một mạng đổi một mạng còn lâu mới đủ. Người đàn ông này không chỉ mất đi vợ chưa cưới.
Vệ sĩ phía sau thấy anh rất lâu không nói gì, cả gan nói: "Athena muốn cứu một người không phải việc khó. Trình tiểu thư ở trong tay anh ta càng lâu thì càng nguy hiểm."
Bọn họ không phải là đàn ông không có nhân tính. Tuy Cố Doãn không thừa nhận Trình Tiếu Nghiên nhưng bọn họ đều thấy ba tháng qua anh ăn ngủ không yên. Chỉ là không hiểu vì sao anh chậm chạp không có hành động gì. Nếu hôm nay đã mở miệng hỏi Thi Dạ Triêu thì rốt cuộc là đã không kiềm nén được nữa rồi.
Ai ngờ Cố Doãn vừa nghe lời này thì sắc mặt chỉ càng trầm hơn, cuối cùng không mặn không nhạt nói một câu: "Không chết được. Tuy Vera bảo vệ mặt mũi của cô ta không tệ nhưng cũng không để cho cô ấy chết."
Thi Dạ Triêu im lặng rất lâu, bàn tay to chần chừ vỗ nhè nhẹ lên lưng Lạc Già Việt. Ai ngờ cậu bé càng khóc dữ hơn, bàn tay nhỏ bé đấm lung tung lên người anh để trút hết toàn bộ cảm xúc trong thời gian này ra. Người ở lại chăm sóc Lục Già Việt nghe tiếng chạy tới, mở to hai mắt, không thể tin được mà nhìn một màn này: Thi Dạ Triêu luôn cao cao tại thượng vậy mà lại đang dỗ một cậu bé.
Cô nhỏ giọng hỏi 72: "Đứa nhỏ này, ặc, rốt cuộc là có quan hệ gì với ông chủ? Là con riêng thật à?"
72 cười, lau đôi mắt, trả lời mập mờ không rõ: "Khó mà nói, ai biết được."
Từ lúc có trí nhớ tới nay, Lục Già Việt chưa bao giờ khóc như thế. Bởi vì chưa bao giờ có lý do cho cậu chảy nước mắt. Cố Lạc vẫn luôn cho cậu những thứ cậu muốn.
Chỉ tới giờ phút này, cậu mới cảm nhận được sợ hãi là gì, hoảng hốt là gì.
Hai người đàn ôngdღđღLღqღđ một lớn một nhỏ này cũng không rõ "mất đi một người" là chuyện bọn họ không thể chấp nhận được nhất, cố tình ông trời lại sắp xếp để họ không còn lựa chọn nào khác mà phải chấp nhận chuyện này.
72 chuẩn bị bữa tối. Rốt cuộc Lục Già Việt dừng khóc, buông Thi Dạ Triêu ra, vô cùng mất tự nhiên mà lau đôi mắt đã sưng đỏ.
Thi Dạ Triêu càng thiếu thốn từ ngữ hơn. Lục Già Việt cũng mất tự nhiên, cái miệng nhỏ nhắn kể chuyện lớn chuyện nhỏ xảy ra bên cạnh nó trong khoảng thời gian này không ngừng như đang báo cáo. Chuyện có ích vô ích đều nói hết ra, mặc kệ anh có thích nghe không.
7