Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341634
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1634 lượt.
khắc chế cái gì ngay cả hàm răng cũng hơi run rẩy: "Em ở đây. . . . . . Là đủ."
Cố Lạc cố nén nước mắt cùng những thứ áy náy kia vĩnh viễn không thể nói ra khỏi miệng, gạt cánh tay của anh, xé quần áo trói chặt vết thương của anh để cầm máu, dắt díu lấy anh đi trở về.
Nhưng vào lúc này, sau lưng Thi Dạ Triêu bỗng dưng đau xót, chờ đón chính là cảm giác toàn thân nhanh chóng chết lặng —— không, là từ từ không còn cảm giác.
Cố Lạc chỉ cảm thấy thân thể anh cứng đờ, sau đó cả người quỳ xuống, cô sợ hết hồn, chợt thấy trên lưng anh không biết từ lúc nào thì có một ống tiêm thuốc mê. Cô nhổ hết ống tiêm, cắn răng giơ súng lên nhắm ngay lùm cây rậm rạp.
Liều lượng thuốc mê không nhỏ, trong miệng Thi Dạ Triêu chỉ có thể phát ra một chữ: "Đi!"
Đi?
Chạy đi đâu được.
Từ sau bụi cây lập tức xông ra mấy người đàn ông cầm vũ khí trong tay, tất cả đều cường tráng như trâu, võ trang đầy đủ, trong tay một người trong số đó đang giơ một súng thuốc mê. Người nọ đeo kính mát, hướng cô ngoắc ngoắc ngón tay.
Mặc dù không quay đầu được, Thi Dạ Triêu cũng biết tình huống phía sau là như thế nào.
Anh mắt nhìn phía trước trong bụi cây chớp lên bóng người, ở một khắc trước khi tầm mắt trở nên mơ hồ rốt cuộc nhận ra thân phận của người cầm đầu kia, ra sức giơ tay lên nắm chặt cô, "Từ —— Ngao."
Không sai, là Từ Ngao.
Từ Ngao dẫn đầu một đội người của Athena tiến lên.
Người đàn ông đeo kính đen thấy vậy không chút hoang mang lần nữa bóp cò, một cây châm thuốc mê bắn trúng vai Cố Lạc, chỉ là hai giây, súng trong tay của cô giống như nặng ngàn cân, sau đó rớt xuống đất.
Hai người của đối phương bước tới vác cô lên vai liền đi, toàn bộ thế giới bị đảo ngược, trước khi Cố Lạc mất đi ý thức nhìn một màn cuối cùng trước mắt là Từ Ngao đi tới bên cạnh Thi Dạ Triêu, Ace cùng một đội chiến hữu đang chạy về phía cô.
Tiếng súng nổi lên bốn phía, có người gọi tên cô, sau đó hắc ám phủ xuống, tất cả biến mất.
Im lặng.
Hình như có rất nhiều người ở bên cạnh kêu la:
Huyết áp!
Nhịp tim!
Truyền máu! Chuẩn bị kích điện. . . . . .
Cố Lạc muốn mở mắt ra nhìn là ai đang nói chuyện, là ai đang gọi tên của cô, mí mắt lại giống như nặng ngàn cân.
Có người tiến lên rỉ tai với Ace, hắn mặt trầm xuống: "Thi gia đã có động tác." Hắn liếc nhìn đồng hồ, ánh mắt giao với Từ Ngào: "Thi tiên sinh sáng sớm ngày mai sẽ đến."
Mà ở bờ bên kia đại dương Lục Kya Việt đang cắt sửa thực vật bị cây kéo đâm vào mu bàn tay, máu tươi lập tức đều đặn chảy ra từ vết thương. Trong lòng cậu không khỏi bất an, không nhịn được chạy về phòng bấm sô điện thoại của Thi Dạ Triêu, kết quả không người nào nghe, gọi nữa, vẫn là giống như vậy.
Lục Kya Việt suy nghĩ một chút, trong lòng mang theo hi vọng gọi số điện thoại cá nhân của Cố Lạc, ngoài dự đoán cũng không phải là trạng thái tắt máy.
Tiếng chuông reo thật lâu rốt cuộc bị người bắt máy, Lục Kya Việt hưng phấn không thôi: "Mẹ?"
Bên kia trầm mặc chốc lát, ngay sau đó truyền tới giọng một người đàn ông hơi lộ ra lạnh lùng nghi vấn: "Ngươi là ai?"
Lục Kya Việt trong lòng giật mình, lập tức cắt đứt.
Cú điện thoại này khiến Cố Doãn không giải thích được, bất chợt, trong đầu hắn có thứ gì đó chợt lóe, mở điện thoại di động xem lại số gọi tới. Đó là mã số đến từ Vancouver, không có nghe sai, mới vừa rồi bên kia điện thoại là âm thanh một bé trai.
Nhưng ngay lúc hắn nắm bắt được một chút vi diệu ở trong đó thì hai mắt Cố Lạc vốn là khép chặt bỗng dưng nôn ra một ngụm máu tươi, chụp dưỡng khí bị văng tung tóe một mảng hồng kinh người.
Cố Doãn vào lúc này được bác sĩ báo cho một chuyện: "Cố tiên sinh, cô ấy—— mang thai!"
Vậy mà còn không đợi hắn có bất kỳ phản ứng nào, nhịp tim và huyết áp của Cố Lạc kịch liệt giảm xuống, Cố Doãn trong lúc nhất thời miệng không thể nói, như bị sét đánh, lại cứ như vậy nhìn cô cuối cùng dừng lại hô hấp. . . . . .
. . . . . .
. . . . . .
Sáng sớm hôm sau, máy bay tư nhân của Thi Thác Thần đáp xuống đất nước K, Cố Doãn sau đó chạy tới. Cặp mắt hắn đỏ tươi, mím môi buộc chặt cảm xúc.
Nhân viên cứu hộ vẫn đang cấp cứu Thi Dạ Triêu, dưới bàn giải phẫu khắp nơi ném băng gạc nhuộm máu. Thi Thác Thần đem tầm mắt từ trên người Thi Dạ Triêu thoi thóp một hơi thở dời đi, liếc nhìn Cố Doãn và đội viên của Athena ở phía sau, ánh mắt lẫm liệt gần như cực điểm.
Từ Ngao và Ace một trái một phải đứng ở bên người Cố Doãn, trang bị bất ly thân, rõ ràng là tư thái bảo vệ chủ.
Đáy mắt Cố Doãn cuồn cuộn cảm xúc kịch liệt, nhưng thủy chung không nói một lời. Cái này gọi là yên tĩnh trước cơn bão táp, khiến không khí càng giương cung bạt kiếm, mỗi người có mặt đều thần kinh căng thẳng thời khắc đề phòng. 72 đối với Từ Ngao vô cùng kiêng kỵ, tiến lên một bước dùng nửa người ngăn ở bên trái Thi Thác Thần, đứng chắp tay, lặng lẽ nắm chặt súng trong tay.
Cuối cùng, phần giằng co này khiến mọi người cảm thấy đè nén do Thi Thác Thần đánh vỡ: "Cố Lạc đâu?"
Cố Lạc nh