Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1603 lượt.

i Dạ Diễm xuất hiện. Trên mặt anh còn có dấu vết bị thương do đánh nhau. Cố Lạc dùng tay lau một cách nghiêm túc cho anh từng chút từng chút một. Trong lòng cô không có ý nghĩ khác, cũng khiến Thi Dạ Diễm sinh ra chút áy náy. "Có lẽ anh không nên nói với em những lời vừa rồi."
"Vì sao?"
"Phụ nữ là động vật rất kỳ lạ. Có khi bết rõ sự thật nhưng chỉ cần không bị vạch trần thì sẽ coi như chẳng có chuyện gì xảy ra cả." Không biết là anh đang châm chọc hay bất đắc dĩ: "Anh đã quên em cũng là phụ nữ."
"Em không quên là được."
Thi Dạ Diễm nhíu mày: "Em đã biết gì?"
Nét mặt Cố Lạc không thay đổi. "Biết hay không biết thì có gì quan trọng? Ngoại trừ anh ấy ra thì không ai có thể muốn em, không ai muốn em, cho dù là em giả vờ."
"Đầu em mới bị hỏng ấy." Thi Dạ Diễm vô cùng tức giận, đẩy hai tay cô ra. Cố Lạc cũng không phản bác, trên mặt vẫn giữ nguyên biểu cảm thong dong bình tĩnh. Thi Dạ Diễm híp mắt, không thể không tinh tế đánh giá cô một lần nữa. Quả thật cô gái này không giống trước. Mà thay đổi này là từ lúc nào mà anh không chú ý tới? "Em đang nghĩ gì vậy?"
Cố Lạc nâng tay dạo một vòng trên mặt anh, đáy mắt lóe lên kỷ niệm ấm áp nào đó, say đó mới từ từ nói: "Lần đầu tiên nhìn thấy anh là lúc em chưa tròn mười bảy tuổi. Anh là người đàn ông đầu tiên khiến em yêu đến mức chân tay luống cuống. Chắc chắn anh không biết trước kia mỗi lần đối mặt với anh em luống cuống bao nhiêu, sợ anh không nhận ra em yêu anh, lại sợ anh nhận ra em yêu anh, không biết có thể làm gì cho anh, lại muốn làm rất nhiều việc cho anh, bất kể việc gì, cho dù chỉ là pha tách cà phê. Không cần anh phải báo đáp, không cần anh nói cảm ơn, chỉ muốn tới gần anh một chút, bạn bè, bạn thân, đồng nghiệp, lấy tất cả thân phận có thể, chỉ cần một vị trí có thể thấy được anh, chạm tới vị trí của anh thì em liền thỏa mãn."
Đây là rất nhiều tình cảm từ khi hai người biết nhau tới giờ mà lần đầu tiên Cố Lạc nhắc trực tiếp với anh, ở ngay trước mặt anh.
Sắc mặt Thi Dạ Diễm không đổi nhưng cũng không chỉ có vậy. Đối với cảm giác trống trải cô đơn thì cô chỉ muốn thế này.
Lời Cố Lạc lọt vào tai Thi Dạ Triêu đang đứng sau chỗ rẽ không sót chút nào. Mặt anh trầm như nước, ánh mắt lạnh như băng, chưa từng phát hiện ra mình cũng căng thẳng tới mức nắm chặt nắm đấm.
Muốn giết một người là điều trước nay Thi Dạ Triêu chưa hề nghĩ tới.
Nhưng, anh chỉ nhẹ nhàng xoay gót, rời đi...
Khóe mắt Cố Lạc thoáng nhìn thấy bóng dáng anh rời đi, nuốt nghẹn ngào lại trong cổ, nói tiếp: "Em cũng cảm thấy rất kỳ lạ. Em cũng đối xử với Thi Dạ Triêu hoàn toàn khác. Em biết mình đang làm gì, biết mình muốn gì." Cô nhìn thẳng Thi Dạ Diễm, trong mắt lại là khuôn mặt của một người khác: "Em muốn ở lại bên cạnh anh ấy mà không chỉ là tới gần, không chỉ là để được nhìn thấy anh ấy...Em muốn gả cho anh ấy, Eric, em chỉ muốn dùng một thân phận duy nhất là Thi phu nhân để ở bên cạnh anh ấy, trừ điều này ra thì em chẳng cần thân phận gì khác cả. Có lẽ anh rất khó hiểu nhưng anh không cần hiểu. Em chỉ là...Chỉ là..."
Trong mắt Cố Lạc, Thi Dạ Diễm cảm thấy có thứ gì đó vỡ tan thành từng mảnh, sau đó từ từ chảy ra từ đáy mắt cô, tựa như nước mắt cô lúc thấy Thi Dạ Triêu xuất hiện.
Cô đang đau đớn, đang khóc lóc, đang hò hét nhưng từ đầu tới cuối chỉ yên lặng. Cố Lạc như thế dường như khiến Thi Dạ Diễm không có cách nào mà nhìn thẳng. "Có phải em có chuyện gì không?"
Cố Lạc cần một cái ôm thì mới có thể thổ lộ mong muốn chân thực nhất nơi đáy lòng. Thi Dạ Diễm không thể từ chối, bàn tay to nhẹ phủ lên đầu cô, hạ thấp giọng như đang dỗ dành trẻ con, hỏi: "Khó chịu thì nói với anh."
Rất lâu sau khi anh hỏi thì mới nghe thấy Cố Lạc nói tiếp:
"Em chỉ là...Muốn ở cùng anh ấy cho tới khi thiên hoang địa lão."
Đây là giấc mộng chân thực nhất ở tận đáy lòng chúng ta, cũng thường là giấc mộng xa xỉ nhất, lại bởi vì quá xa xỉ nên mới không thể tin được nó sẽ thành hiện thực.






Cố Lạc ra khỏi nhà Thi Dạ Diễm, chỉ có 72 đứng bên cạnh xe chờ cô, đã sớm không thấy bóng dáng Thi Dạ Triêu.
72 không cần cô chỉ thị mà lái xe thẳng tới chỗ Thi Dạ Triêu. Là nơi ở lúc đầu của anh.
Xe từ từ tiến vào trong viện. Cố Lạc không xuống xe lập tức, 72 cũng thế. Hai người im lặng, vì cùng một người đàn ông.
"Cố tiểu thư."
"Tôi biết. Tôi sẽ không đẻ anh ấy gây thù chuốc oán trong lúc này đâu." Nhà họ Thi đang trong giai đoạn khó khăn gian khổ nhất, toàn bộ đều do Thi Dạ Triêu gánh vác. Không biết chỉ có mình các cô thì có thể chịu được bao lâu.
"Chân tướng là gì?"
"..." Cố Lạc nghẹn họng, không thể nói, ít nhất bây giờ không thể.
Hơi nước bay lên tạo thành lớp sương mù dày đặc giữa hai người. Vết thương trên người Thi Dạ Triêu lộ ra trước mặt cô. Đó là do mấy tháng trước đi cứu cô mà để lại vết thương mới, là bằng chứng mà cô cho là chứng minh cho tình cảm của anh dành cho cô. Hai mắt Cố Lạc ướt át, giọng cũng nghẹn ngào: "Bây giờ anh chỉ có những lời này muốn nói với em thôi à