XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341590

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1590 lượt.

cảm xúc của mình, giọng lại run run. "Anh là vì để dẹp yên chuyện này nên mới diễn trò ư?"
Thi Dạ Triêu hơi khó chịu, "Tuy là diễn trò cũng không có gì đáng cho anh phải vứt bỏ thân phận mà làm chuyện thế này trước mặt đám đông -- trừ em ra." Anh biết lần đó ở nước M Cố Doãn cố ý làm khó dễ mà đòi sính lễ của anh, thực ra Cố Lạc rất mong chờ anh có thể cầu hôn như một người đàn ông bình thường.
Cô cho anh tương lai, anh sẽ cho cô tất cả mọi thứ có thể cho.
"Chỉ là diễn trò?" Cố Lạc nghẹn ngào chất vấn. Như lần trước thì chỉ có mấy người Cố Doãn biết chuyện cầu hôn này, còn lần này thì mọi người đều biết. Với anh mà nói thì "cái giá phải trả" quá lớn.
Thi Dạ Triêu nhếch mày, chỉ nói một câu kia: "Gả cho anh, Cố Lạc."
Nếu chỉ là một vở kịch thì Cố Lạc hy vọng mình có thể diễn vai này vĩnh viễn.
Sương mù nơi đáy mắt khiến cô thấy khuôn mặt Thi Dạ Triêu trở nên mờ mờ ảo ảo. Cô lau mắt, nghiêng đầu, cố gắng ép nước mắt lại, sau đó túm lấy cái nhẫn trong tay anh, bá đạo tuyên bố: "Anh phải nghĩ cho rõ, cưới em thì đời này anh chỉ có thể có một mình em, dù bất cứ chuyện gì xảy ra em sẽ không đồng ý ly hôn."
Thi Dạ Triêu tao nhã đứng dậy, nắm tay cô, luồn chiếc nhẫn vào ngón áp út, cúi đầu ấn một nụ hôn lên mu bàn tay cô, hứ: "Bắt đầu từ ngày mai Lục Già Việt sẽ sửa thành họ Thi. Từ nay về sau anh có muốn vô lại cũng không được nữa."
Một tia đề phòng và đấu tranh cuối cùng bị những lời này đánh nát. Cố Lạc ngã vào lòng anh, cố gắng cắn môi nén nước mắt sắp trào ra lại.
Thi Dạ Triêu ấn đầu cô vào ngực mình, đảo mắt qua những người đang vây xem, giọng không lớn không nhỏ vang lên bên tai Cố Lạc: "Con trai anh, anh sẽ dùng hết mọi khả năng để nó không bị tổn thương nữa."
Một câu này vừa là lời hứa vừa là sự bao dung và yêu thương lớn nhất cuộc đời này mà Thi Dạ Triêu dành cho cô.
Cố Lạc nhắm mắt lại. Lòng dạ người đàn ông này sâu thế nào cô không quan tâm nữa. Có thế nào cô cũng không ngờ anh đã dùng cách quang minh chính đại nhất để thừa nhận thân phận của cô và Lục Già Việt, dễ dàng khiến các tin đồn tự sụp đổ, dùng cách tốt nhất để cho cô một lời cầu hôn khó quên nhất.
Xe của 72 xuất hiện rất đúng lúc để đón bọn họ. Cố Lạc vừa lên xe thì liền gục trong lòng Thi Dạ Triêu, dốc sức hôn anh.
"Đợi lát nữa." Thi Dạ Triêu vừa nhận sự nhiệt tình của cô vừa cố gắng ngăn cô lại, "Đợi một chút, Cố Lạc...Đợi chút."
Cố Lạc không quan tâm, chủ động khác thường. 72 mím môi cười, tập trung lái xe. Thi Dạ Triêu không thể không giơ hai tay giữ chặt đầu cô để ép cô dừng lại. Anh khẽ mổ lên môi cô: "Anh định cử hành hôn lễ vào một tháng sau. Có ý kiến gì không?"
"Em nghĩ anh sẽ nói là ngày mai." Cố Lạc khàn khàn nói.
Thi Dạ Triêu cười trêu: "Anh nghi ngờ em sẽ vây anh trên giường vài ngày. Chắc chắn ngày mai sẽ không kết hôn được đâu."
Mặt Cố Lạc đỏ lên, dứt khoát kéo tay anh ra, hôn anh lần nữa.
...
Ánh chiều tà cuối cùng chiếu lên hai người qua cửa sổ xe.
So với tất cả mọi chuyện trên thế gian này thì chỉ có yêu anh mới là chuyện Cố Lạc muốn làm nhất.
Tận mắt nhìn thấy mình chết dần từng ngày cũng không bi thương. Bi thương là trong quá trình này mà phải trơ mắt nhìn mình dần dần yêu một người, cuối cùng không cách nào tự kiềm chế được.
Cô cảm nhận được sự ấm áp khác hẳn người thường nơi người đàn ông này. Sự ấm áp này báu vật duy nhất trong đời này của cô.
Yêu và được yêu là ân huệ của ông trời. Cô không thể cầu xin gì hơn.
Nhưng, Thi Dạ Triêu, em còn muốn...Ở bên anh cho đến cuối cuộc đời.
Lục Già Việt
Một cậu nhóc chỉ tầm chín tuổi, mà trong mấy năm trước vậy mà anh lại không biết có sự tồn tại của cậu.
Cố Doãn nhìn đứa bé trong bức ảnh trong tay, trong mắt trong lòng là giận không kiềm được. Không ai biết anh ta đang nghĩ gì mà nắm tay lại, vò thứ trong tay khiến nó nhăn nhúm, cầm cái bật lửa đốt một góc. Ngọn lửa màu lam liếm lên, lấy tốc độ đáng sợ mà cắn nuốt cả tấm hình.
Vì chuyện này mà tức giận không chỉ có mình anh ta mà còn có Cố Bạch Bùi. Ông ta tức tới nỗi mặt trắng bệch, đập vỡ đồ trang trí đắt tiền trong tầm tay. "Cho tới bây giờ tao cũng không biết có phải đã uổng công nuôi nó hay không! Trong mắt nó có còn người cha là tao không! Còn có cái nhà này không!"
Chuyện Cố Lạc mất tích nhiều ngày như vậy, Cố Bạch Bùi vô cùng đau đớn, nhưng không ngờ có được tin tức con gái mọt lần nữa lại là bằng cách bất ngờ như thế này.
Mảnh sứ vỡ bắn tới chân Cố Doãn. Anh ta khom người nhặt lên, không cẩn thận bị rạch vào lòng bàn tay. Sự đau đớn sắc bén này rất rõ ràng, tựa như giao lộ trong lòng anh kia.
Cố Doãn rút khăn giấy lau vết máu, giọng nói không giận giữ mà lại bình tĩnh dị thường: "Con sẽ đi lấy một câu trả lời hợp lý về."
Anh ta khác thường như vậy khiến trong lòng Từ Ngao và Ace càng bất an hơn.
Cố Doãn không chậm trễ thời gian, lập tức bay tới Vancouver.
Bước lên mảnh đất này, hít thở bầu không khí trong lành nơi đây, tràn đầy trong ngực Cố Doãn là hận ý nồng đậm và lửa giận. Thi Dạ Triêu như đã sớm đoán ra anh ta sẽ tớ