Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341584

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1584 lượt.

i, lại sắp xếp người đến đón. Cố Doãn cũng không từ chối ý tốt của anh. Tài xế lái xe tới trước một quán rượu, Cố Doãn cũng chẳng xa lạ gì chỗ này.
Xuống xe, ngửa đầu nhìn cao ốc Song Tử Tinh, lại ngoảnh đầu nhìn quảng trường đối diện một chút. Có lẽ là quán rượu này là cái tên xuất hiện với tần suất cao nhất trong miệng mọi người gần đây.
Thi Dạ Triêu cầu hôn Cố Lạc tại đây, hơn nữa còn công khai thừa nhận thân phận của Lục Già Việt.
Cố Doãn cười lạnh, xoay người bước vào cao ốc.
Trong thang máy, Cố Doãn khẽ nhắm cặp mắt sau kính râm, tưởng tượng trong đầu vô số cảnh tượng sẽ gặp Thi Dạ Triêu thế nào, phát hiện ra điều mình mong muốn nhất đó là có thể tự tay bắn một phát đạn vào trái tim anh.
Nếu chuyện có thể đơn giản như anh ta tưởng tượng thì cũng sẽ không khiến anh ta chờ nhiều năm như vậy.
Cửa thang máy mở ra, thông thẳng tới một hành lang riêng. Bồi bàn chờ bên cạnh cung kính nhận lấy áo khoác của anh ta, mời anh ta vào phòng trong.
Vệ sĩ theo bên cạnh bị chặn lại. Cố Doãn khoát tay ý bảo bọn họ ở ngoài, đi vào một mình.
Trong phòng chỉ có một người đang đưa lưng về phía anh, đứng thẳng trước cửa sổ sát đất sáng ngời.
Đã lâu không gặp, lần này gặp lại Cố Doãn không vênh váo như trước, trái lại người đàn ông đứng cách anh ta vài bước kia toàn thân mang dáng vẻ yên lặng khiến anh ta không cảm thấy được bất cứ hơi thở mang tính công kích gì.
Cao lương mỹ vị thượng hạng trên bàn đã sớm nguội. Hai người đàn ông như đang đọ sức, không ai chịu mở miệng nói chuyện trước. Cố Doãn mở một chai rượu vang, tự rót cho mình một ly, kiên nhẫn thưởng thức một cách tỉ mỉ.
Lâu sau, rốt cuộc anh ta không chịu nổi, định bỏ ly xuống bàn thì Thi Dạ Triêu xoay người.
Miệng anh ngậm một điếu thuốc, không nhanh không chậm ung dung châm lên ngay trước mặt Cố Doãn. Anh cởi hai khuy áo ở tay, cầm lấy bình rượu vang Cố Doãn vừa mở, rót cho mình một ly, cầm ly ngồi xuống một cách tao nhã, không thèm nhìn anh ta một cái.
"Tôi đã định ngày làm hôn lễ, thiệp mời trên bàn." Thi Dạ Triêu thong thả mở miệng trước khi anh ta không kiềm được.
Lúc này Cố Doãn mới phát hiện thiệp cưới tinh xảo. Anh ta cầm lên, tùy ý nhìn lướt qua, giơ tay ném đi. "Chuyện cho tới bây giờ, anh cho rằng tôi còn có thể gả Cố Lạc cho anh à? Anh không có tư cách lấy được cô ấy!"
Thi Dạ Triêu phả một ngụm khói, "Vị Trình tiểu thư kia có mối quan hệ không muốn để người khác biết với các người à?"
Huyệt thái dương của Cố Doãn giật giật, ánh mắt hung ác, mím môi không nói. Anh ta không muốn để lộ chút gì. Nhưng sự im lặng của anh ta cũng không thể ngăn cản Thi Dạ Triêu xem xét thứ anh ta muốn che giấu.
"Trước đây Cố Lạc từng nói, biết người họ Thi chính là chuyện xui xẻo nhất đời này của cô ấy. Nhưng cô ấy không hối hận." Thi Dạ Triêu cười đùa cợt, rốt cuộc mắt cũng nhìn về phía Cố Doãn: "Tôi nghĩ trải qua chuyện lần này, nhất định vị Trình tiểu thư kia cũng có ý nghĩ tương tự, biết anh hẳn là chuyện xui xẻo nhất của cô ấy. Nhưng không biết cô ấy có hối hận không."
"Anh đã làm gì với cô ấy?" Cố Doãn không kiềm được. Có lẽ mấy ngày nay anh ta đã mất đi hy vọng trong chuyện Trình Nghiên sống hay chết.
Thi Dạ Triêu không nói gì, ngón trỏ nhàn nhã mà gõ vào ly rượu vang. Huyệt thái dương của Cố Doãn giật thình thịch tới nỗi đau đớn, tật cũ phát tác, thái dương từ từ chảy ra mồ hôi: "Con mẹ nó, mày câm à?"
Thi Dạ Triêu mỉm cười với sự nóng nảy của anh ta, chỉ chỉ lên thiệp mời bị anh ta vứt đi. "Anh không nhận ra chữ viết trên thiệp kia à?"
Cố Doãn sửng sốt, nhặt thiệp lên. Chữ tiếng Anh trong thiệp quả thực là viết tay. Nhìn kiểu chữ thì nhất định là do phụ nữ viết, nhưng...
Con mẹ nó, bảo anh ta xác định là bút tích của Trình Nghiên thế nào đây? Anh ta chưa từng nhìn thấy chữ của cô bé ngốc kia!
Thi Dạ Triêu lắc lắc rượu trong ly tiếp: "Đó là 72 viết chơi, có lẽ anh sẽ không nhận ra."
Cố Doãn tức giận, trước mắt tối sầm, thiệp mời tinh xảo biến thành giấy vụn trong tay anh ta trong nháy mắt. "Thi Dạ Triêu! Hôm nay tao tới vì người khác! Mày đừng quanh co với tao nữa!"
"Tôi biết." Thi Dạ Triêu gật đầu đồng ý, "Chi dù là người phụ nữ của tôi hay đứa bé, tôi đều không mong có người quấy rầy bọn họ."
Cố Doãn cười châm chọc, "Chuyện nhà họ Cố bọn tôi tới lượt anh quyết định à? Sao bây giờ anh còn chưa học ngoan nhỉ?"
Trong giọng nói của anh ta mang theo ý đe dọa khiêu khích. Đồng tử Thi Dạ Triêu co lại, khẽ ngậm điếu thuốc trên môi. "Đừng kích động." Anh lấy ra một cái hộp từ trong ngực, chơi đùa trong tay: "Tôi chỉ là nhắc nhở anh. Vào lúc anh đang tính hết mọi chuyện vì người khác thì có lẽ có một người phụ nữ vô tội ở nơi anh không biết, vì anh mà chịu khổ."
Dứt lời, anh ném cái hộp nhỏ về phía đối diện. Cố Doãn vươn tay bắt lấy một cách chuẩn xác, mở ra trong sự nghi ngờ, lập tức ngẩn người.
Là một chiếc nhẫn, nhẫn của anh ta.
Trước khi Trình Nghiên gặp chuyện không may, anh ta để chiếc nhẫn này lại nhà cô. Chẳng lẽ sau đó cô vẫn đeo nhẫn này trên người?
Trên nhẫn loang lổ vết b