Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1585 lượt.

ẩn, Cố Lạc dùng lòng ngón tay lau sạch vết bẩn dính trên bề mặt, không muốn đoán đó là vết máu đã khô.
"Nếu biết cô ấy vô tội sao còn xuống tay?" Cố Doãn lạnh giọng hỏi, nắp hộp lại, cầm chặt trong tay. Góc hộp cấn vào vết thương trong lòng bàn tay.
Thi Dạ Triêu như nghe được chuyện cười, cong cong khóe môi, cũng không trả lời mà nhấn điếu thuốc vào gạt tàn. "Nếu cô ấy có liên quan tới anh, hễ là có liên quan dù chỉ một chút, vậy cô ấy cũng không tính là vô tội."
Anh cầm áo khoác, đứng dậy định đi. Cố Doãn cũng không ngăn anh: "Bây giờ cô ấy thế nào?"
"Ai?" Thi Dạ Triêu liếc xéo anh ta. Ánh mắt hai người đàn ông chạm vào nhau, cất giấu sát ý của mình thật sâu.
"Cố Lạc."
"Rất ổn, bị thương thì bị thương nhưng còn sống." Sự châm chọc trong mắt Thi Dạ Triêu sắc như dao: "Ít nhất còn có thể sống mà gả vào nhà họ Thi chúng tôi."
Đáy mắt Cố Doãn lóe lên ngọn lửa, sau khi anh biến mất trong thang máy mới mở miệng một cách âm hiểm: "Nếu là như vậy, hy vọng anh có thể có mạng mà cưới cô ấy."
***
Cố Lạc biết Cố Doãn tới Vancouver, cũng biết tới vì chuyện gì, nhưng thấy anh ta chậm chạp không xuất hiện liền biết rõ là bị Thi Dạ Triêu đè xuống.
Lúc này chính là lúc nhà họ Thi yếu ớt nhất. Nếu Thi Dạ Triêu và Cố Doãn xung đột chính diện thì với anh là trăm hại không một lợi. Cố Lạc biết rõ chuyện gì có thể xảy ra. Cô không muốn gặp Cố Doãn nhưng dù sao vẫn không có cách trốn không gặp.
Chuyện Lục Già Việt đã khuấy lên một cơn sóng lớn. Thi Dạ Triêu cầu hôn chỉ chặn được miệng nhiều người ở bề ngoài, không có nghĩa là có thể khiến việc này lắng xuống hoàn toàn. Ngoài nhà họ Cố, người mà cô không thể đối mặt nhất chính là Kỷ Linh.
Tình hình của Thi Thác Thần vẫn không sáng sủa, tựa như đám mây đen bao phủ trên đầu nhà họ Thi. Dưới sự cố gắng ngăn cản của Thi Dạ Triêu, chuyện Lục Già Việt còn chưa truyền tới tai Kỷ Linh. Tình hình Thi Thác Thần ba phen mấy bận chuyển xấu đã ép bà tới mức thở không nổi. Dáng vẻ gọn gàng bình thường bây giờ như đóa hoa héo úa mất nước. Cố Lạc cũng không thể thường xuyên tới bệnh viện thăm, mãi tới đêm đó...
Thi Dạ Triêu bận tới khuya mới về, đang tắm trong phòng tắm. Cố Lạc cầm điện thoại của anh vào: "Điện thoại anh kêu này."
Dãy số trên màn hình khiến lòng anh lập tức trầm xuống. Cố Lạc biết đó là điện thoại của bệnh viện, không dám khinh thường, nín thở chỉ sợ phát ra tiếng động sẽ làm nhiễu tín hiệu.
Chỉ một lát sau khi nhận điện thoại, vẻ mặt Thi Dạ Triêu căng thẳng khó coi tới cực điểm. Tim Cố Lạc thắt lại: "Sao vậy?"
Thi Dạ Triêu xoay người tắt nước, giật lấy khăn tắm, ném điện thoại vào tay cô rồi rời đi.
Cố Lạc nghe máy, chờ bên kia nói xong tình hình thì trong đầu cô chỉ nhớ được ba chữ: não chết.
Lục Già Việt đang ngủ bị Cố Lạc gọi tỉnh, cũng biết là xảy ra chuyện, hơn nữa là chuyện lớn cậy không thể giúp được gì.
Trước khi hai người ra cửa, Lục Già Việt bỗng gọi anh một tiếng. "Evan, chờ đã."
Thi Dạ Triêu xoay người nhìn cậu, vẻ mặt không gợn sóng không sợ hãi nhưng lại khiến mũi Lục Già Việt cay cay. Cậu cầm bàn tay chắc nịch của người đàn ông này: "Cho dù ai rời đi thì anh đừng buồn." Miệng cậu mấp máy: "Còn có Già Già mà."
Cố Lạc cúi người hôn lên đầu cậu. Thi Dạ Triêu ngơ ngác sững sờ tầm ba mươi giây, cuối cùng bàn tay vỗ nhẹ lên đầu nhỏ, không nói một chữ.
Lúc bọn họ tới bệnh viện thì 72 đã sắp xếp Kỷ Linh đau lòng tới mức ngất đi ở phòng bên cạnh.
Thi Dạ Diễm nhận được tin, dùng tốc độ nhanh nhất chạy về lần nữa, ngạc nhiên nhìn Kỷ Linh thay đổi lớn trong vòng một đêm. "Tại sao lại như vậy..."
Kỷ Linh hít một hơi thật sâu, đè nén bi thương, xoay người cho anh một cái tát vang dội.
"Tại sao lại như vậy? Tôi cũng muốn biết sao lại như vậy!" Đôi mắt mỹ lệ của Kỷ Linh giờ đây như giếng khô, giọng nói run rẩy, chất vấn: "Anh hài lòng chưa? Để cha anh chết không nhắm mắt, để anh trai anh suýt chút nữa bỏ mạng nơi đất khách quê người. Thi Dạ Diễm! Xin hỏi bây giờ anh hài lòng chưa?"
Đối mặt với lời chỉ trích vũ nhục như vậy, Thi Dạ Diễm không tránh không né cũng không phản bác, yên lặng chịu đựng. Cố Lạc không cách nào làm được như anh. Lúc Kỷ Linh vung tay lên lần nữa, cô kéo Thi Dạ Diễm ra, ngăn cản: "Kỷ phu nhân, anh ấy cũng là con trai bà, người nằm đó cũng là cha anh ấy. Chuyện không phải do anh ấy làm —— "
"Cố tiểu thư!" Kỷ Linh chặn lời giải thích của cô, đỏ mắt ngẩng cao đầu. "Hình như cô biết rất nhiều việc?"
Thi Dạ Triêu vẫn im lặng không lên tiếng đứng bên cạnh nhìn Cố Lạc thật sâu, ánh mắt đó phức tạp mà sâu xa: "Em không nói, anh không ép em. Nhưng đừng quên em là người phụ nữ của ai."






Cảm giác vô lực.
Cố Lạc lại cảm nhận được thế nào là cảm giác vô lực một cách sâu sắc một lần nữa.
Kỷ Linh, Thi Dạ Diễm, Thi Dạ Triêu, 72...Dường như mỗi đôi mắt nhìn cô đều tràn đầy vô số câu hỏi, nghi ngờ, chất vấn v.vv..
Mỗi một đôi mắt, mỗi người đều không phải là dễ dàng qua loa cho xong. Thân phận nhạy cảm của cô quyết


Old school Swatch Watches