XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

Cố Lạc, là Cố Lạc mà Từ Ngao bội phục, là Cố Lạc chưa từng bị bất cứ khó khăn gì đánh bại nhưng lại khóc không ra tiếng như thế này.
Thi Dạ Diễm không dám tin mà chạm vào khóe mắt cô, nước mắt ướt đẫm tay anh. "Cố Lạc, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"
Cô như một pho tượng búp bê dễ vỡ, anh chỉ đụng một cái là nước mắt đau đớn trong mắt cô lăn xuống lập tức. "Đó là đứa bé đầu tiên của em và Thi Dạ Triêu, cũng là...duy nhất. Sau này sẽ không có nữa."
Câu hỏi của Thi Dạ Diễm không thể ra khỏi miệng. Anh có ảo giác nguyên nhân kia sẽ khiến cô sụp đổ, hay có lẽ bây giờ cô đã sụp đổ rồi.
Anh kéo đầu cô qua, để cô dựa vào ngực mình, để cô khóc thỏa thuê. "Em có thể không nói, coi như anh chưa từng hỏi." Anh bỗng không muốn biết gì cả nhưng lý trí lại nói cho anh biết rằng không thể.
"..."
"Khóc thành tiếng đi."
"..."
Quả thực là từ trước tới nay chưa từng khóc, người Cố Lạc run lên nhưng lại không phát ra được tiếng động gì. Cô nhếch môi lên thở, ngửa đầu mở to mắt nhưng làm thế nào cũng không thể dừng bi thương và tuyệt vọng chảy ra từ trong mắt.
"Em bị bệnh." Cô nghẹn ngào, ngón tay nắm chặt quần áo anh, bất lực trước nay chưa từng thấy: "Eric, em bị bệnh. Anh nói cho em biết phải làm sao bây giờ có được hay không?...Em còn có rất lqđ nhiều chuyện chưa làm, rất nhiều mơ ước chưa thực hiện, không được chứng kiến Già Già lớn lên, không được nhìn thấy Nhan Hạ kết hôn, không được gả cho Thi Dạ Triêu, không được...Không được sinh cho anh ấy một đứa bé..."
Nói tới cuối cùng, rốt cuộc cô từ khóc không thành tiếng trở thành từ từ trượt xuống từ trong lòng anh, ngồi xổm trên đất, hai tay bịt mắt khóc thật lớn, rất lâu không dừng lại.
Hôm nay, rốt cuộc Thi Dạ Diễm hiểu thứ không thể diễn tả thành lời mà mình cảm nhận được từ cô từ trước tới nay là gì.
Đó là không cam lòng sâu sắc và tuyệt vọng.
...
***
Mấy giờ sau khi Cố Lạc biến mất, rốt cuộc Thi Dạ Triêu nhận được điện thoại của thuộc hạ, biết được hành tung của cô.
Khi đó Cố Lạc đã trở lại bệnh viện, vừa đi tới lầu một.
Cô sửa sang lại nhan sắc trước gương ở lầu một. Dấu vết mắt khi khóc sau khi được trang điểm đã nhạt đi rất nhiều. Cô vừa định xoay người vào thang máy thì bỗng bị một cái tay giữ vai lại từ phía sau.
Cảm giác quen thuộc lập tức xâm nhập vào các giác quan của cô. Không cần quay đầu lại cô cũng biết là ai.
Cố Doãn nắm chặt vai cô, nhấn cô vào lòng mình, cúi đầu ghé vào tai cô, giọng nói mang theo ý nguy hiểm rất rõ ràng: "Bản lĩnh của em thật là lợi hại hơn anh nghĩ."
Sự chống cự của Cố Lạc cũng không khiến Cố Doãn buông lỏng. Anh ta xoay mặt cô lại đối mặt với mình. Nhìn thấy mặt Cố Doãn lần nữa, sự tức giận mà cô vốn cho là có thể kìm nén được lại còn mãnh liệt hơn mong muốn. "Sao anh lại tới đây?"
"Câu hỏi này thật kỳ lạ. Anh là anh trai em, tới thăm em sau khi em xảy ra chuyện lớn như vậy mà còn cần hỏi tại sao à?" Bàn về khả năng diễn xuất thì Cố Doãn hoàn toàn là một cao thủ. Anh ta vô tình mà nhìn xung quanh. "Huống hồ lúc Thi Thác Thần sống chết chưa rõ, anh tới thăm thì có gì không thể à?"
Cố Lạc mím môi không nói, chờ Cố Doãn rốt cuộc nhắc tới trọng điểm chuyến đi lần này: "Còn nữa, đương nhiên cũng phải gặp con trai ngoan đáng yêu của em."
Cố Lạc không muốn nói thêm gì với anh ta ở đây, cố gắng đẩy anh ta ra, xoay người định đi nhưng lại thấy Thi Dạ Triêu ra khỏi thang máy. Lúc này, một chân cô bỗng mất đi cảm giác, suýt nữa thì quỳ xuống trước mặt anh.






Cố Lạc định rời đi, đột nhiên đúng lúc này một chân mất đi cảm giác, suýt chút nữa quỳ xuống trước mặt Thi Dạ Triêu, may nhờ anh có lòng từ bi đưa tay đỡ lấy cô.
Cố Lạc dựa vào sức lực của anh đứng vững, nhưng tay vẫn không buông anh ra, nắm lấy cánh tay anh không bỏ.
Thi Dạ Triêu liếc mắt nhìn cô, sau đó giằng co không tiếng động với Cố Doãn: “Đi đâu vậy?”
“Chúng ta ở đây không thích hợp lqd trong tình huống này, ra ngoài đi lòng vòng.” Cố Lạc nhẹ nhàng kéo anh, “Em không thoải mái.”
Những lời nói này thành công kéo sự chú ý của Thi Dạ Triêu vốn vẫn để trên người Cố Doãn, “Nhức đầu?”
Người đàn ông này trước giờ vốn kiêu ngạo không ai bì nổi, vừa rồi vì cô mà cố gắng chịu đựng làm lơ Cố Doãn, dù những lời của Cố Doãn là sỉ nhục không thể chịu được với anh.
Xe tắt máy, Thi Dạ Triêu ôm Cố Lạc lqd xuống xe, cho đến khi tới cửa nhà mới thả cô xuống, thấy cô vẫn đứng không vững, không khỏi cười lạnh: “Thế nào, chột dạ thành như vậy?”
“Em chột dạ cái gì?” Cố Lạc không hiểu, lại ngẩng đầu, khi đối diện với hai mắt của anh thì đúng là bắt đầu chột dạ.
Lục Già Việt gần như ngủ không ngon cả đêm nghe thấy âm thanh chạy xuống tầng dưới, gương mặt nhỏ nhắn nghiêm trọng truy hỏi Thi Dạ Triêu tới cùng: “Thi tiên sinh có khỏe không?”
Động tác pha cà phê của Thi Dạ Triêu hơi dừng lại, trầm mặc xoay người lướt qua cậu bé đi lên tầng trên, cũng không cho bé câu trả lời.
Lục Già Việt bị xem nhẹ không rõ chân tướng, ngược lại nhìn về phía Cố Lạc: