XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341550

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.

cách mũi chân anh mấy tấc, mà chờ lúc anh ngẩng đầu lên, trong tay Cố Doãn đã nhiều hơn một cây súng lục, nhằm thẳng vào đầu Thi Dạ Triêu.
“Tao nên nói bị mày cảm động, hay nên nói đồng tình với mày?” Cố Doãn tàn nhẫn cười, “Chứng minh rằng tất cả những cảm xúc có liên quan ở giữa mày và nó, đều là vì tính kế mà tồn tại, ở nước K, tao có cơ hội lqd lấy mạng của mày, nhưng tao không làm vậy, biết nguyên nhân vì sao không?” Anh hừ lạnh: “Đó là vì tao thấy rõ mày có tình cảm bao sâu với nó mà thiết kế một tuồng kịch thôi, tao đoán được mày sẽ đi cứu nó, bao gồm cả việc nó vì mày mà bị thương, cũng chỉ là một nước cờ tao định cho mày hãm càng sâu xuống trong tình cảm. Đừng tưởng rằng làm sao tao có thể chịu để cho nó bị thương, Trình Tiếu Nghiên là do tao tự bố trí đưa đi nước K, không làm như vậy sao mày có thể tin tưởng? Về phần người đàn bà ngu xuẩn, là giết hay lóc thịt tự nhiên muốn làm gì cũng được, thật sự cho rằng tao để ý cô ta?”
Anh kéo Cố Lạc về bên cạnh mình, họng súng vẫn không để xuống. “Nhưng đàn ông nhà họ Thi tụi mày thật sự là ai cũng đa tình.” Anh liếc nhìn Cố Lạc: “Cậu ta đối với em thâm tình như vậy, em nói anh nên hồi báo cậu ta thế nào mới tốt? Không bằng theo như nguyện vọng của cậu ta, tiếp tục hôn lễ?”
Cố Lạc không dám làm bừa, Cố Doãn dùng sức hơi lớn cầm tay cô gần như muốn nắm gãy xương cốt của cô.
Dĩ nhiên Cố Doãn không che giấu tức giận nữa, ngón trỏ chỉ cần khẽ nhích là có thể lấy tính mạng của cậu ta. “Thi Dạ Triêu, đầu óc mày thông minh thì thế nào? Bây giờ còn không thấy rõ chân tướng?”
Là không thấy rõ, hay là không muốn thấy rõ, Thi Dạ Triêu hiểu rõ lòng mình hơn ai hết, tất cả âm mưu tính toán vào lúc này anh đã sáng tỏ, chỉ là tất cả đều chống không lại một câu nói của cô.
Thi Dạ Triêu cũng không để uy hiếp của Cố Doãn vào trong mắt, vươn tay phải ra về phía Cố Lạc, chỉ chờ một câu trả lời của cô.
“Tao không biết mày có thể bỏ ra lqd bao nhiêu vì nó.” Hung ác nham hiểm nơi đáy mắt Cố Doãn hóa thành tàn nhẫn dữ tợn, “Muốn mang nó đi có thể, nhưng tao thật sự không nhịn được hai người đàn ông có liên quan tới con bé đều họ Thi, ít nhất là một, thiếu một tao sẽ thoải mái chút, mày nói đi?”
Thái độ của Cố Doãn bỗng nhiên thay đổi, thu tay lại, họng súng xuống phía dưới, lại có thể đưa khẩu súng tới trước mặt anh (TDT): “Nên làm như thế nào thì chính mày lựa chọn.”
Thi Dạ Diễm cau mày, đen mặt châm chọc nói: “Quá nham hiểm nhỉ?”
Nhưng vào lúc này, Thi Dạ Triêu thật sự nhận lấy súng, hơn nữa giơ lên về phía Thi Dạ Diễm.
“Không cần.” Cố Lạc hít sâu một hơi tách ra khỏi Cố Doãn, không hề nghĩ ngợi ngăn trước người Thi Dạ Diễm, khi anh ấy d$đ*l@q(đ chuẩn bị bóp cò thì trong nháy mắt đánh về phía cổ tay phải của anh.
Thi Dạ Triêu bị đau, buông tay, súng lục thoát ra khỏi lòng bàn tay, anh cố gắng dùng tay trái đón, bị Cố Lạc nhìn ra ý đồ ngăn tay anh lại, đã vượt lên trước một bước, súng rơi vào trong tay Cố Lạc, mà giữa lúc tranh đoạt, chợt vang lên một tiếng súng.

Có người trúng đạn, nhưng không phải Thi Dạ Diễm.
Cố Lạc trố mắt nhìn chằm chằm một luồng khói súng tỏa ra từ trong tay, lại di chuyển tầm mắt đến trước mặt người này.
Thi Dạ Triêu che bụng chảy máu, sắc mặt giận hờn: “Một phát này, là em thay Thi Dạ Diễm trả lại cho anh sao?”






Năm đó ép Thi Dạ Diễm rời khỏi Thi gia, một viên đạn như đã cắt đứt tình anh em.
Ngày hôm nay, viên đạn bắn ra từ tay Cố Lạc cũng đã đánh nát tất cả hy vọng còn sót lại trong đáy lòng Thi Dạ Triêu.
Đạn xuyên qua bụng anh, máu chảy ra, anh gần như có thẻ nghe được mùi máu thịt bị thiêu đốt, tay che vết thương, mắt nhìn Cố Lạc, tim như bị đao cắt: “Phát đạn này, là em thay hắn trả lại anh sao?”
Cố Lạc tay cầm súng hơi run lên, trong nháy mắt hơi sức như bị rút đi, ngón tay cứng ngắc, khí lạnh từ trong lòng bắt đầu lan ra, lại không điều khiển được cái tay kia.
Cô âm thầm dúng sức muốn dùng nó, nhưng khẩu súng lục như nặng ngàn cân, nỗi tuyệt vọng kéo đến, không ai có thể nghe thấy tiếng khóc từ cô, tay của cô.
“Bất kể anh có tin hay không.” —— cho nên, cô càng muốn ép mình tàn nhẫn hơn:
“Ban đầu lúc trợ giúp anh ấy, tôi không nghĩ tới sau lại cùng anh phát triển trở thành quan hệ như bây giờ, nếu có thể biết trước… trước tiên tôi sẽ buộc anh ấy buông tha hết thảy cho Thi gia sau đó giết anh, Thi Dạ Triêu, có tôi ở đây, anh không thể động đến anh ấy được đâu.”
Cố Lạc vô tình liếc Cố Doãn, nửa sau câu kia, cũng là để uy hiếp hắn: Có cô ở đây, Cố Doãn không thể động đến Thi Dạ Triêu.
Có những lúc phương pháp duy nhất để bảo vệ một người không bị tổn thương chính là tự tay tổn thương người đó, cõi đời này, chính là châm chọc như vậy đấy.
Thi Dạ Diễm im lặng, ánh mắt không dám nhìn Thi Dạ Triêu, anh chợt có chút hiểu ý đồ của Cố Lạc, dđleequyydon chẳng qua là không biết cực hạn chịu đựng của Thi Dạ Triêu là ở đâu.
Trong lúc yên tĩnh, chợt vang lên tiếng chuông điện thoại.
Thi Dạ Diễm lấy điện thoại di độ