Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341508
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1508 lượt.
y?"
Thi Dạ Triêu cũng không phủ nhận, quét mắt qua phong cảnh chỗ vạt áo của cô."Không muốn nghe anh ta nói lời nói khó nghe hơn, trước hết đi thay quần áo đi."
Cố Lạc lên trên lầu thay quần áo, ở trong phòng vệ sinh lấy mỹ phẩm trong túi xách trang điểm lại bản thân, không muốn để cho Cố Doãn nhìn ra cô tối hôm qua đã làm những thứ gì.
Tối hôm qua. . . . . .
Nhớ tới Thi Dạ Diễm, tay Cố Lạc dừng lại một chút, ánh mắt chợt âm u, mới vừa rồi chưa mặc đã đi ra ngoài thật sự là muốn tát trên mặt mình.
Cố Doãn quả nhiên rất nhanh xuất hiện, ở dưới lầu đợi một lát mới thấy Cố Lạc xuống, hai cánh tay mở rộng khoác lên trên lưng sofa tư thái càn rỡ quan sát cô, nụ cười treo lên khóe miệng. "Tối ngày hôm qua là ai trước mặt mọi người cự tuyệt hôn sự? Xoay người liền leo lên giường của hắn?"
Cố Lạc không để ý anh, coi như không nghe thấy.
Cố Doãn cười không được, dùng sức vuốt vuốt đầu của cô."Em thật đúng là có can đảm." Lại vỗ vỗ vai của cô: "Đi ra ngoài trước chờ anh."
Cố Lạc vừa mới đi ra ngoài, Cố Doãn liền thu hồi nụ cười, kéo kéo quần áo: "Kế hoạch vốn là trong vòng nửa năm cử hành hôn lễ, cậu nói một câu liền trì hoãn thời gian dài hơn. Thế nào, nơi nào còn khiến ngài Thi thiếu gia hài lòng? Tôi đều đã đem em gái đưa cho cậu."
Thi Dạ Triêu trong mắt hơi lộ ra giễu cợt, Cố Doãn hừ hừ: "Đừng cho là tôi không biết cậu nói ra điều kiện kia là có ý tứ gì."
"Tôi có thể có ý gì?" Thi Dạ Triêu nhàn nhạt, "Cố lão tiên sinh cùng ba tôi sáng sớm đã thảo luận xong cuộc mua bán này, gõ chùy định âm, còn cho phép tôi nói phản đối?"
"Ít làm trò!" Cố Doãn xì miệng, "Người khác không biết, tôi có thể không biết cậu là hạng người gì? Người không biết thật sự sẽ cho rằng cậu là cỡ nào săn sóc vị hôn phu, cũng là vì nó suy nghĩ, cái gì muốn nó "cam tâm tình nguyện" ? Thật ra chính là đẩy nó lên đỉnh sóng gió, cậu đem mình phủi sạch sẽ núp ở phía sau màn xem kịch vui, Thi Dạ Triêu, cậu thật đúng là một phần tử âm hiểm chính cống."
Thi Dạ Triêu chỉ cười không nói, Cố Doãn quả thật không ngốc, âm mưa của anh không có tránh được đôi mắt của Cố Doãn.
Không người nào nguyện ý hôn nhân của mình bị khống chế, Thi Dạ Triêu cũng không ngoại lệ, anh lợi dụng Cố Lạc kháng cự đối với cuộc hôn nhân này để chặn miệng hai người Cố Bạch Bùi cùng Thi Thác Thần. Thi Thác Thần chung quy không có tư cách đi bức hôn Cố Lạc, dưới tình huống khi anh không có phản đối rõ ràng thì Thi Thác Thần mặc dù là biết rõ tính toán của anh cũng không thể tìm anh gây phiền phức, nói anh không ra gì. Mà tranh đấu giữa hai cha con Cố Lạc và Cố Bạch Bùi, cũng không liên quan đến anh rồi.
Mặc dù Cố Lạc cuối cùng sẽ bị áp lực bức bách hướng Cố Bạch Bùi thỏa hiệp, nhưng trước đó anh vẫn còn có thể tiêu diêu tự tại một thời gian. Ít nhất chuyện kết hôn này, người ép buộc cô cũng không phải là mình, anh không có nửa chút trách nhiệm, còn giống như "người bị hại" đáng thương. (bạn nhận ra một điều là không nên đắc tội với những người như thế này >_<)
***
Cố Lạc bị anh trai mang đến khách sạn Cố Bạch Bùi đang ở, Cố Bạch Bùi đang có khách, Cố Lạc liền ở bên ngoài, chưa tiến vào. Ước chừng nửa giờ sau, khách ra ngoài, hẳn là Thi Dạ Diễm.
Cố Lạc nhất thời lại nghĩ đến say rượu đối với anh làm hành động hoang đường, cảm thấy không mặt mũi gặp người, nhưng Cố Doãn đang ở đây, chỉ đành phải giả bộ không có việc gì."Sao anh lại tới đây?"
"Tối hôm qua chưa kịp cùng Cố tiên sinh chào hỏi, hôm nay tới đây thăm hỏi." Thi Dạ Diễm nét mặt, ánh mắt, thái độ đều cùng một dạng như ngày trước, không có nửa điểm khác thường.
Năm đó là Cố Lạc dùng hết phương pháp thuyết phục Cố Bạch Bùi ra tay tương trợ, Thi Dạ Diễm vẫn nhớ ân tình này.
Lúc hai người nói chuyện, Cố Doãn đứng ở một bên nhìn, chờ sau khi Thi Dạ Diễm đi, gương mặt không có ý tốt."Lạc, anh hỏi một vấn đề?"
"Em không muốn trả lời." Cố Lạc đánh cuộc với chính mình, Cố Doãn tuyệt đối sẽ nói ra lời nói không tốt đẹp gì .
"Vừa mới cùng anh trai cậu ta ngủ xong, lại cùng cậu ta nói chuyện phiếm như không có chuyện gì xảy ra, trong lòng em có cảm giác gì?"
Quả nhiên.
Cố Lạc hít thở sâu một hơi, bất ngờ đánh cho Cố Doãn một cái cùi trỏ."Chuyện riêng của em, anh có thể mặc kệ hay không?"
Cố Doãn có dự kiến trước, chặn lại."Đây cũng không phải là chuyện riêng của em rồi, liên quan đến ích lợi Cố gia, anh có thể mặc kệ?"
Cũng giống như Cố Doãn, Cố Bạch Bùi nói ra chuyện tối ngày hôm qua, thái độ ông kiên quyết, không tha ngỗ ngược, hai cha con cô chưa nói mấy câu không khí liền đông cứng.
"Con tuổi cũng không nhỏ, sớm muộn cũng phải kết hôn, nó là con trai trưởng của Thi gia, các ngươi ai cũng không thiệt thòi ai, ta nghĩ không ra lý do con nhất định cự tuyệt!"
Cố Doãn phát ra một tiếng cười khẽ, hơi châm chọc."Còn có thể bởi vì sao, tình cũ khó quên."
"Con còn nghĩ đến Er¬ic?" Cố Bạch Bùi chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. "Có còn chút tiền đồ hay không? Một người đàn ông mà thôi, rốt cuộ