Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1513 lượt.

a giường đi xuống, mặc thêm cái áo mỏng ở bên ngoài.
Cố Doãn đối với một loạt hành động kháng cự này của cô đã sớm có thói quen, cũng không hung dữ cô, lôi cà vạt đặt ở đầu giường cô, sau đó liền bắt đầu cởi nút áo sơ mi.
Cô mặc, anh cởi.
Động tác anh cởi quần áo nhất thời khiến Cố Lạc cảnh giác, Cố Doãn trần trụi nửa người trên nằm ở trên giường cô."Lạc, tới đây."
Cố Lạc dĩ nhiên không động, còn lặng lẽ lui về phía sau mấy tấc.
"Đã nghiền."
Cố Lạc lập tức hiểu, sức lực hai tay vừa phải ấn lên huyệt Thái Dương của anh, không lên tiếng. Tay thường cầm súng, bảo dưỡng tỉ mỉ hơn nữa cũng khó tránh khỏi mang chút vết chai, tay Cố Lạc không giống như phụ nữ bình thường mềm mại không xương, nhưng sức lực đắn đo cực tốt, Cố Doãn đau đầu bắt đầu chậm rãi giảm đi.
Hơi thở anh vững vàng, Cố Lạc từ từ thả nhẹ sức lực, để tránh quấy rầy giấc ngủ của anh, để Cố Doãn ngủ dù sao cũng tốt hơn để cho anh tỉnh. Anh tính khí không được tốt, trước khi anh ngủ say, Cố Lạc không dám vọng động, hơn nửa ngày sau mới động tác nhẹ vô cùng xuống giường.
Trong nháy mắt cô đóng cửa phòng ngủ, Cố Doãn mở hai mắt ra, đáy mắt sâu một mảnh.
Đầu của anh đau là bệnh cũ, có một mảnh đạn nhỏ ở lại trong đầu anh mấy năm, đó là quá khứ vì cứu cô tạo thành. Nếu không, người bị đạn xuyên thấu sẽ là cô.
Đó là điểm duy nhất Cô Lạc cho đến chết đều cho rằng cô thiếu nợ anh.
Cố Doãn đối cô tốt hoặc không tốt tạm thời không nói đến, nhưng anh chung quy là vì cô cản một viên đạn trí mạng —— ở thời điểm cô hận anh, thời điểm khi anh hận không thể giết chết cô.
. . . . . .
Ngoài cửa, Cố Lạc chậm rãi kéo ra rèm che cửa sổ bên cạnh cánh cửa sổ, dựa vào bên cửa sổ, nhìn mặt trời đang lặn ở phía xa trong thành phố.
Vừa rồi anh gối lên chân của cô ngủ, một màn này khiến cô hồi tưởng lại lúc mình còn rất nhỏ, Cố Doãn thỉnh thoảng cũng sẽ như vậy. Khi đó mặc dù cũng thường bị anh khi dễ, nhưng ở trong mắt cô, thân phận của Cố Doãn là một người anh không đủ tư cách, sẽ làm đau cô, cũng sẽ hung dữ với cô, mắng cô, thậm chí đánh cô. Cô nếu có chuyện, mặc dù không tình nguyện, nhưng vẫn là sẽ đến chỗ của anh tìm kiếm trợ giúp, chỉ vì. . . . . . Anh là Cố Doãn, là anh trai cô.
Sau này. . . . . .
Sau này, cô từ từ lớn lên, tất cả cũng liền thay đổi. Cô vẫn như cũ sẽ phản kháng anh, nhưng là lại biết có một số thời điểm, Cố Doãn không thể chọc vào.
Nếu như cô có thể vẫn theo ý Cố Doãn, cuộc sống có thể so với hiện tại tốt hơn rất nhiều. Nhưng thuận theo anh, chắc chắn sẽ phải mất đi một số thứ, đầu tiên chính là tôn nghiêm, sau đó là thân thể. . . . . .
Cố Lạc cũng không phải là ruột thịt của Cố Bạch Bùi, điều này ở Cố gia cũng không phải là bí mật gì quá lớn, cô lúc nhỏ cũng biết việc này, Cố gia cũng không có gạt cô.
Cố Bạch Bùi lúc tuổi còn trẻ cũng đã xông pha ranh giới nguy hiểm, là người quá chuyên chú sự nghiệp, trước khi gặp được Cố phu nhân từng có phụ nữ có thể đếm được trên đầu ngón tay. Cố phu nhân sau khi sinh cho ông hai đứa con trai, Cố Bạch Bùi lại chợt muốn nuôi con gái.
Cố phu nhân cùng con thứ Cố Thanh năm ấy ngoài ý muốn bỏ mình, trong bụng của bà đã mang thai một cô bé, cô con gái này không có cơ hội ra đời theo mẹ và anh hai cùng nhau đi rồi, chỉ để lại cha con Cố Bạch Bùi cùng Cố Doãn.
Mà Cố Bạch Bùi từ đó về sau mặc dù cũng có qua những phụ nữ khác, nhưng thủy chung không tái giá.
Có một năm, ông mang theo Cố Doãn chỉ mới mười tuổi đi Đông Nam Á nói chuyện làm ăn, gặp phải kẻ thù của đối phương tới tìm, lửa đạn kẻ địch biến bàn đàm phán thành gỗ vụn. Mục tiêu của kẻ địch là đối phương, Cố Bạch Bùi đi đến chỗ nào đều mang người, cũng không bị tổn hại gì.
Ông mang theo Cố Doãn che chở dưới tay hướng một gian phòng cũ bỏ hoang rút lui bí mật, lại ở trong mưa bom bão đạn, nghe thấy một tiếng trẻ con khóc.
Đối phương phá hủy chiếc xe kia, thủ hạ phát hiện một cô bé. Cô bé trên mặt mang nước mắt lớn chừng hạt đậu, đến tay Cố Bạch Bùi chợt đình chỉ tiếng khóc, mắt to chớp chớp mong đợi, một chút nức nở, cái mũi nhỏ hồng hồng, da trắng noãn không thể tin được.
Ngay cả bên ngoài lửa đạn vẫn nổ vang như cũ, nhưng cô bé này thủy chung lại không khóc thêm một tiếng, mút lấy ngón tay mập mạp ở trong ngực Cố Bạch Bùi ngoan vô cùng.
Lại một tiếng nổ, nóc nhà chấn động rơi xuống một chút tạp vật, người thủ hạ che chở ông chủ cùng tiểu thiếu gia, mà Cố Bạch Bùi lại che chở vật nhỏ mềm nhũn này. Tất cả mọi người đang vì tính mạng lo lắng, duy chỉ có vật nhỏ này giơ lên tay mập mạp ở trên cằm Cố Bạch Bùi không biết nặng nhẹ vỗ mấy cái, sau đó cười khanh khách ra tiếng.
Thuộc hạ hỏi ông xử lý cô bé gái này như thế nào, Cố Bạch Bùi cảm nhận xúc cảm kỳ lạ từ bàn tay nhỏ bé của cô, trong lòng nơi nào đó không hiểu mềm nhũn xuống.
Kết quả sự kiện này là đối phương không biết rốt cuộc chọc người nào, hoàn toàn bị chỉnh đến suy sụp, còn dư lại không chết cũng lập tức trốn. Trốn chẳng biết đi đâu, Cố Bạch Bùi sai người tìm thật lâu cũng không có tung tích, cô bé gái này cứ như vậy bị Cố B