Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
ạch Bùi dẫn theo trở về, từ đó ở lại Cố Gia, gọi là Cố Lạc, thành con gái Cố Bạch Bùi, em gái Cố Doãn.
Ban đầu nếu không mặc kệ cô, hoặc để cho kẻ thù của đối phương biết được sự tồn tại của cô, hậu quả có thể nghĩ. Nhưng nuôi cô như vậy, làm con gái Cố gia, số mạng Cố Lạc lại thật sự tốt hơn sao?
Từ Ngao nói, làm người phải hiểu được tri ân đồ báo (biết ơn), nhất là ở thời điểm cho rằng sự tồn tại của mình không có ý nghĩa.
Giống như anh, bởi vì bốn chữ này cuối cùng trở thành một lính đánh thuê, Athena là thành viên không thể thiếu nhất, làm thuê cho Cố gia.
Mặc kệ là tri ân đồ báo cũng tốt, hay là vì chống lại tâm tư Cố Doãn đối với cô cũng tốt, tâm Cố Lạc cho tới bây giờ đều là trong suốt, cô cảm kích Cố gia cho cô một cơ hội lớn lên, cảm kích Cố Doãn ở trước khi cô lớn lên từng nghiêm túc thương yêu nhưng số lượng không nhiều lắm, nhưng đây không có nghĩa là cô có thể dùng thứ anh muốn để đáp lại.
Mỗi người, nếu có thể may mắn đi tới cái thế giới này, gặp được ai, yêu ai, hận ai, lại bỏ lỡ ai. . . . . . Mà tất cả, có sự hiện diện của cô.
Cho nên đối với bản thân ông không phải là cha ruột, Cố Lạc rất sớm đã nghĩ thông suốt, tâm không có khúc mắc.
Dù sao khi cô cũng không biết trở thành cô nhi thì là bọn họ chủ động cho cô một mái nhà.
Mặc dù ý nghĩa cái nhà này, càng về sau, càng thay đổi mùi vị, nhưng tốt đẹp ban đầu, đáng giá cô khắc trong tâm khảm.
Thi Dạ Triêu chiêu đãi Cố Doãn vài ngày cũng không nhìn thấy bóng dáng Cố Lạc một lần, hai người ngầm hiểu với nhau, Cố Lạc có thể tới đó mới là lạ.
Nhắc tới Cố Lạc, Cố Doãn hơi mệt mỏi, luôn miệng tỏ vẻ bản thân buồn bực, cứ như vậy một người em gái, dĩ nhiên cũng làm phải lập gia đình rồi. Lúc đó anh rượu quá mấy tuần, đang trong men say, trong lời nói không tha kia cũng không biết là thật hay giả.
Thi Dạ Triêu thờ ơ, lui tới nhiều năm, hiểu rõ Cố Doãn, chỉ vì lợi ích bán chuyện bán em gái hắn làm được. Nghĩ cũng biết người kia bị bán đi khẳng định chưa cho Cố Doãn sắc mặt tốt, hôm đó cô trở về kết quả cùng cha con Cố gia xảy ra tranh chấp kịch liệt, Thi Dạ Triêu thấy tận mắt má phải Cố Lạc mới biết.
Cố Doãn phải đi, Thi Dạ Triêu tự nhiên muốn đi đưa.
Nhiều ngày không ra cửa Cố Lạc bị Cố Doãn cứng rắn quấy nhiễu không thể không cho anh chút thể diện, đồng ý tiễn lên máy bay. Từ trong nhà ra ngoài, Cố Lạc liếc nhìn Thi Dạ Triêu cùng chiếc xe thể thao táo bạo dừng ở cửa trước Cố gia, không phải chiếc xe khiêm tốn bình thường anh hay lái.
Cố Doãn tát một cái kia quả thật dùng không ít sức lực, cho tới nhiều ngày như vậy từ trên mặt cô vẫn như cũ có thể nhìn thấy chút dấu vết. Nhưng dấu vết này cho đến bây giờ chỉ là một dấu vết mà thôi, cũng chỉ có Thi Dạ Triêu có thể đoán ra là bị người đánh, còn đoán được rất dễ dàng, tựa như chuyện cô bởi vì đính hôn mà chống lại gia đình từ lâu đã nằm trong dự liệu của anh.
Một loại khả năng giống như dần dần thành hình trong đầu Cố Lạc."Có lẽ, đây chính là điều anh muốn thấy chứ?"
"Cái gì?"
"Cái đó nếu nói vì tôi tranh thủ điều kiện, tôi đã nói anh không có tốt bụng như vậy." Anh vẻ mặt vô tội như vậy, càng khiến Cố Lạc xác định, ôm vai cười lạnh."Tại sao không trực tiếp hướng mọi người tỏ rõ anh và tôi cùng phản đối vụ hôn nhân này mà chỉ để cho tôi đi làm bia đỡ đạn?"
Người phụ nữ thông minh.
Thi Dạ Triêu ngậm môi của cô chút nhẹ chút nặng (miệng đồng ý), thừa dịp cô còn kịp phản ứng lại cạy kẽ răng, lưỡi linh hoạt vọt vào. Trực tiếp như thế, đầu óc Cố Lạc trong nháy mắt liền “ông” một tiếng.
Anh ở trong miệng cô tàn sát bữa bãi, cuốn cái lưỡi của cô truy đuổi. Cô tránh, anh cũng không cưõng bách, chờ cô lơi lỏng lại lần nữa quấn lấy.
Bởi vì không tách rời như vậy, dưỡng khí trong phổi cô càng mỏng manh, trong óc hò hét loạn lên, lực chú ý phân tán, cơ hồ không có phát giác Thi Dạ Triêu trong lúc đó có tạm ngừng một lần. Cánh môi cô khẽ nhếch, gò má ửng đỏ, ánh mắt trở nên mê ly, khó được lộ ra bộ dáng đáng yêu ngớ ngẩn như vậy.
"Nếu như em chỉ có dưới tình huống uống say mới có thể trở nên nhiệt tình, anh không ngại để cho em lại đi chà đạp rượu của anh."
Thi Dạ Triêu cười nhạo rất rõ ràng, Cố Lạc trong nháy mắt lấy lại tinh thần, kéo xuống đầu của anh, hai người lần nữa dính hôn.
Thi Dạ Triêu thầm nghĩ người phụ nữ này thật là thông minh, học hỏi rất nhanh, ít nhất lần này đã đáp lại anh, nâng đầu của cô tính toán cái hôn này sâu hơn, nhưng đúng lúc dò vào, chợt cảm thấy đầu lưỡi truyền đến một hồi đau đớn kịch liệt bén nhọn, trong miệng nhanh chóng lan tỏa một cỗ mùi máu tươi .
Hôn không thể không bỏ dở, Thi Dạ Triêu nghiêng đầu nhổ ngụm máu, môi mím thật chặt nhìn cô chằm chằm.
Cố Lạc ngoài miệng tự nhiên cũng dính máu của anh, đầu lưỡi ở trên môi khẽ xoay một vòng quét ra màu đỏ hồng, lộ ra vẻ mặt thực hiện được."Vậy không biết loại ‘nhiệt tình’ này để lại cho anh cảm giác như thế nào?"
Cô lần này cắn một chút cũng không lưu tình, Cố Lạc cũng đã chuẩn bị tốt tư tưởng anh sẽ giận dữ,