Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1511 lượt.
thậm chí đã chuẩn bị xong anh sẽ động thủ phản kích. Nào biết anh chỉ lấy mu bàn tay chậm rãi lau vết máu trên môi, nhìn chằm chằm cô một hồi lâu, sau đó đáy mắt lại hiện ra nụ cười bí ẩn, khóe mắt cong lên tiến tới gần cô, thân thể cơ hồ hoàn toàn dán lên cô, mà ngón tay ở bên môi cô vuốt giọt máu kia.
Cố Lạc không thích nụ cười của anh bây giờ, né tránh anh đụng chạm."Anh muốn làm gì?"
"Anh muốn làm gì?" Thi Dạ Triêu lặp lại, cố ý càng thêm dán chặt cô, để cho cô rõ ràng cảm thụ thân thể anh từ từ thức tỉnh một ít nơi, cúi đầu ở bên tai cô tựa như hôn lại không phải là hôn. Cố Lạc vừa muốn đẩy anh ra, liền nghe anh ở bên tai mình nói liên tiếp cơ hồ làm cho trái tim cô chợt dừng lời nói đến miệng.
"Hiện tại liền nói cho em biết anh muốn làm gì: Anh muốn dẫn em về nhà hoặc là trực tiếp ở chỗ này, xé váy của em, ở dưới tình huống em không có bất kỳ chuẩn bị hung hăng tiến, vào, em, một cái đến cùng, không chút lưu tình."
. . . . . .
. . . . . .
Suy nghĩ của Cố Lạc bởi vì lời nói của anh ngừng mấy giây, sau đó ra sức đẩy anh ra, hai mắt trợn tròn.
"Làm sao anh luôn khiến cho tôi muốn đánh anh như vậy!"
"Như nhau."
". . . . . ."
Hai người bọn họ, từ lúc mới bắt đầu phương thức chung đụng cũng không bình thường, phát triển đến bây giờ vẫn sẽ không bình thường. Thi Dạ Triêu đưa tay đem mắt kính giắt ở cổ áo cô gỡ xuống, tầm mắt thuận tiện dừng lại chốc lát ở một chút phong cảnh lộ ra trước ngực cô.
Cố Lạc hé mắt, toàn bộ tinh thần đề phòng, chỉ sợ một động tác của anh thật sự sẽ xé quần của cô.
Lúc này vừa vặn có một người phụ nữ gan dạ ăn mặc mát mẻ đi qua, quần áo rất là khêu gợi, ánh mắt trong lúc vô tình nhìn bên này, cùng chống lại ánh mắt Thi Dạ Triêu, bước chân không ngừng phong tình vạn chủng cười cười.
Thi Dạ Triêu đối với người phụ nữ kia nét mặt nhàn nhạt, khóe miệng cũng không động tới, chỉ liếc về phía kia liền thu hồi tầm mắt.
Người phụ nữ vẻ mặt lúng túng rời đi, Thi Dạ Triêu mang mắt kính đeo trở lại, đánh giá Cố Lạc, nói: "Yên tâm đi, bộ quần áo hôm nay em mặc cứu em một mạng."
****
Nhan Hạ mới vừa kết thúc một hội nghị trở lại, còn chưa có ngồi vững vàng liền bị một cuộc điện thoại của Cố Lạc gọi đi. Hai người gặp mặt, vừa nhìn thấy sắc mặt của Cố Lạc, Nhan Hạ cũng biết có chuyện: "Đã xảy ra chuyện gì? Cậu không phải là đang ở cùng ba cậu cùng anh trai cậu sao?"
"Đi rồi."
Cố Lạc đem ly cà phê đã lạnh hết trong tay kia ừng ực ừng ực uống hết, tựa hồ cảm giác không đã nghiền lại rót một ly rượu. Nhan Hạ vừa hồ nghi nhìn cô, vừa cùng cô chạm cốc."Chuyện vị hôn phu của cậu như thế nào? Đính hôn rồi hả?"
Chất lỏng trong miệng Cố Lạc mới vừa nuốt xuống, động tác dừng lại, nhíu nhíu mày, vẻ mặt nghiêm túc y hệt tuyên thề."Mình không bao giờ dính vào thứ này nữa, tuyệt không."
Trực giác Nhan Hạ cho là cái này có liên quan đến Thi Dạ Triêu, thử thăm dò hỏi cô: "Cậu và Thi Dạ Triêu say rượu loạn tính rồi hả ?"
"Không có." Bởi vì loạn hẳn là chỉ có một mình cô, người đàn ông kia kia căn bản là cố ý đang hưởng thụ cô bị loạn, hồi tưởng Thi Dạ Triêu trong khoảng thời gian này đối với cô làm đủ loại, Cố Lạc ép không được giận.
Nhan Hạ biết được vị hôn phu trong truyền thuyết nguyên bản chính là Thi Dạ Triêu, cằm đều muốn rớt xuống, vẻ mặt không biết nên vui mừng hay là kinh sợ. "Cái này gọi là vận mệnh đi? Cậu và hai người đàn ông của Thi gia, đời này đều quăng không rõ quan hệ rồi."
Cố Lạc muốn đến chỗ Nhan Hàn đón con trai, Nhan Hạ lâu rồi không có đến nhà anh họ hỏi thăm sức khỏe, liền đi cùng một đường.
Trấn nhỏ tuy nhỏ, nhưng cảnh sắc cực tốt, cả năm du khách nối liền không dứt, trên trấn các loại hoạt động hấp dẫn du khách biểu diễn hừng hực khí thế. Lúc họ lái xe chạy đến, Lục Kya Việt đi theo Nhan Hàn cùng con trai Nhan Dịch cùng đi trên đường xem biểu diễn. Chị dâu họ chuẩn bị gọi điện thoại gọi ba người trở lại, Nhan Hạ liền ngăn trở."Để cho bọn họ chơi đi, em cùng Lạc cũng đi dạo một chút, nói không chừng còn có thể đụng phải đấy."
Người trên đường phố thật không ít, náo nhiệt khác thường, Nhan Hạ cố ý mang cô hóa giải tâm tình hỏng bét, lôi kéo cô nơi này đi dạo chỗ kia xem một chút, líu ríu nói không ngừng. Cố Lạc biết dụng tâm của cô, phối hợp đi theo vừa cười vừa nháo, không muốn mất hứng.
Hai người đi dạo đã lâu liền cảm giác khát nước, Nhan Hạ để Cố Lạc đi chơi trò chơi khảo nghiệm tính chính xác có thưởng, mình chạy đi mua hai cái Ice Cream, khi trở về Cố Lạc đã ôm một đống lớn phần thưởng đang đợi.
Phần thưởng cũng không đáng tiền, đều là mấy thứ giá rẻ, Nhan Hạ từ trong đống đồ lựa hai kẹp tóc trang sức đáng yêu học dáng vẻ đứa bé bên cạnh, cài lên cho mình cùng Cố Lạc, sau đó mới đem Ice Cream đưa cho cô.
"Cho, thân ái, đây là thù lao cậu hoàn thành nhiệm vụ."
Cố Lạc cố tình quét mắt nhìn, rõ ràng là ghét bỏ."Đây thật sự là thù lao thấp nhất lần đầu tiên mình được nhận trong khi làm nhiệm vụ."
"Cậu đã nói giá tiền là cùng độ khó của nhiệm vụ có liên quan trực tiếp đó thôi."
"Nữ nhân hẹp hòi."