Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341587

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1587 lượt.


"Cùng mẹ cháu ra ngoài đi dạo phố sao?"
Lục Kya Việt nghểnh cổ quan sát sắc mặt Cố Lạc, mới gật đầu một cái, nhìn bên cạnh anh không có người phụ nữ kia đi theo, tò mò hỏi: "Chú là một mình sao? Bạn gái của chú không có cùng chú cùng nhau đi dạo phố sao?"
Thi Dạ Triêu suy nghĩ một chút, ý thức được cậu là đang ám chỉ 72."Cô không phải là bạn gái của chú, là trợ lý của chú."
"Chú còn độc thân?"
Thi Dạ Triêu nhìn Cố Lạc một chút, "Cũng không hẳn, chú có vị hôn thê."
Cố Lạc muốn đuổi anh đi lại không muốn ở trước mặt con trai không có lễ phép, vừa nghe anh nói như vậy nhất thời một ánh mắt hung ác trừng qua. Thi Dạ Triêu nhếch miệng, cười mê người."Còn chưa có cùng con trai em nói chuyện này? Là xấu hổ sao? Hay là không thể mở miệng nói cho nó biết sắp sửa có một ba mới?"
"Thi Dạ Triêu!" Cố Lạc không ngờ miệng anh nhanh như vậy, thành tâm muốn ở trước mặt Lục Kya Việt mở ra cô vẫn không có nói cho cậu biết chuyện này.
Lục Kya Việt mở trừng hai mắt, xác nhận mình không có nghe lầm, một hồi lâu mới hỏi ra ngoài."Các người. . . . . . Muốn kết hôn?"
"Đúng vậy."
"Không có!"
Hai người trăm miệng một lời cho ra hai đáp án hoàn toàn ngược nhau, Lục Kya Việt vẻ mặt hơi nặng nề."Là thật sao?"
"Dĩ nhiên."
"Không phải!"
. . . . . .
Cố Lạc hít thở sâu một hơi đè xuống hỏa, dứt khoát quay người không nhìn anh nữa, trong lòng suy nghĩ muốn như thế nào cùng con trai giải thích. Nhưng cô mới vừa xoay người, ngoài ý muốn mắt tinh phát hiện đối diện có người nhìn qua so với người khác lén lút liếc bên này, nói chuẩn xác là liếc Thi Dạ Triêu, mà tay phải của hắn đưa vào trong áo ngoài nửa rộng mở, tư thế kia ——
Trong tay hắn có súng!
Nhưng vào lúc này, người nọ đã từ trong lòng ngực móc ra thứ gì, ngoại hình dù trải qua ngụy trang, nhưng là Cố Lạc tin chắc ở bên trong là một cây súng lục.
"Cẩn thận!"
Cố Lạc tâm cả kinh, trong đầu chuông báo động mãnh liệt, tung chân đá một cước cái ghế của Lục Kya Việt, cái ghế mất thăng bằng về phía sau một phen, Lục Kya Việt ngã vào bồn hoa xanh hóa, mà Cố Lạc ở trong ánh điện nhào tới Thi Dạ Triêu bên kia.
Thi Dạ Triêu ở lúc cô nói ra câu "Cẩn thận" kia thì đã ý thức được gặp nguy hiểm, theo bản năng đem Cố Lạc kéo đến trong ngực, thân thể hai người vừa lộn song song lăn đến sau một bên tòa nhà.
Tiếng súng ở một loạt động tác của bọn họ, lạnh lùng vang lên.






Một tiếng súng ngắn ngủi vang lên đi qua, hiện trường chợt trở nên hỗn loạn, có người vội vàng chạy trối chết, có người vội vàng thét chói tai, tựa hồ ở dưới tình huống này người còn có thể tỉnh táo chỉ có Thi Dạ Triêu cùng Cố Lạc.
Hai người sau khi hạ xuống, ánh mắt ngắn ngủi đụng vào nhau, có đồ vật gì đó ở đáy mắt hai người xẹt qua, rồi sau đó không hẹn mà cùng chuyển. Thi Dạ Triêu nhanh chóng chống lên thân thể, thuận thế đem Cố Lạc kéo lên núp ở sau tòa nhà, lợi dụng loại kính phản quang ở đối diện quan sát tình huống bên kia.
Cố Lạc từ một bên kia đi vòng qua, đè thấp thân thể ở trong một đám người hoảng hốt chạy bừa chạy trối chết tìm kiếm bóng dáng của Lục Kya Việt.
Ngã vào bồn hoa Lục Kya Việt bò dậy, trên đầu trên người dính mấy cái lá xanh, ngồi chồm hỗm ở nơi đó giống nhau tìm kiếm bóng dáng Cố Lạc, trên khuôn mặt nhỏ nhắn vẻ mặt nóng nảy cùng kinh hoảng. Giống như tâm ý tương thông, tầm mắt hai mẹ con rất nhanh chống lại, Lục Kya Việt lập tức liền từ trong bồn hoa nhảy xuống chạy thẳng tới chỗ cô, cũng đang trên đường bị mấy người lớn đang chạy lần nữa đụng ngã. Lục Kya Việt mấy lần muốn đứng dậy, nhưng là đám người chung quanh đã giống như bầy ngựa bị hoảng sợ đối với cậu mà nói trong lúc vô hình tạo thành trở ngại đếm không hết, lần lượt đem cậu đánh ngã.
Cố Lạc nóng lòng, xa xa ra dấu với cậu ý bảo cậu núp ở phía dưới cái bàn bên cạnh kia không cần vọng động. Dùng tay ra hiệu để khai thông, đối với Cố Lạc xuất thân từ lính đánh thuê mà nói đã thành thói quen, là ở tình huống khẩn cấp theo bản năng hành động. Lục Kya Việt cũng không được trải qua phương diện huấn luyện này, chỉ là dựa vào sự ăn ý giữa hai mẹ con đoán được ý nghĩa dấu tay của cô, nhanh chóng lăn đến dưới bàn tìm kiếm che chở.
Tay của cô vội vàng tìm kiếm vết thương đạn bắn trên người Lục Kya Việt, lại bị tay nhỏ bé của cậu nắm lại, "Đừng lo lắng, con không có trúng đạn."
Cố Lạc tay dừng lại, biểu cảm cũng cứng ở trên mặt. Lục Kya Việt vỗ vỗ khuôn mặt cô chưa tỉnh hồn: "Con chỉ không cẩn thận dẫm lên thứ gì đó mới ngã xuống." Sau đó quay đầu lại liếc nhìn, chỉ vào lon Coca Cola trên mặt đất, "A, cái này."
Cố Lạc theo phương hướng cậu chỉ nhìn sang, nhìn lại Lục Kya Việt một chút, vẫn như cũ không tin."Thật không có việc gì?"
Âm thanh của cô đều mang chút run rẩy, Lục Kya Việt mắt nóng lên, ôm cổ của cô vỗ nhẹ lưng của cô bày tỏ an ủi."Mẹ, con thật sự không có việc gì, trừ té cái mông có chút đau, một chút chuyện cũng không có."
Cố Lạc dừng một khắc, đem thân thể nhỏ bé của Lục Kya Việt gắt gao ôm vào t


Polaroid