Tác giả: Tâm Thường
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341588
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1588 lượt.
rong ngực, nhắm mắt lại, lần nữa mở ra, ra lệnh."Trốn ở chỗ này đừng ra ngoài ! Ngàn vạn lần đừng ra ngoài!"
Không đợi Lục Kya Việt trả lời, Cố Lạc đứng dậy dùng tốc độ nhanh nhất chạy trở về, lúc ấy trong đầu cô chỉ có một việc: Thi Dạ Triêu trên người mang theo vết thương, mang theo vết thương. . . . . .
Người áo đen là một cao thủ, hai người đàn ông này trong lúc nhất thời khó phân cao thấp. Người áo đen hình như biết trong người anh có thương tích, tìm một cơ hội nhiều chiêu tấn công hướng tới vết thương ngang hông còn chưa hoàn toàn khép lại của anh, Thi Dạ Triêu nhất thời cảm thấy vết mổ ngay tại chỗ nứt ra.
Lúc Cố Lạc chạy đến vừa vặn thấy một màn như vậy, trên mặt sát khí lần nữa hiển thị rõ, thừa dịp Thi Dạ Triêu nâng cơ hội của hắn, nhấc chân dùng sức hướng người áo đen đá vào vị trí trên bắp chân trước đó bị Lục Kya Việt đâm thương. Thi Dạ Triêu không biết cô dùng sức khỏe lớn đến đâu, chỉ nghe rắc một tiếng kinh khủng giòn vang, thân thể người áo đen ngã xuống đất tê tâm liệt phế gào lên.
Vừa nhìn, bắp chân của hắn đã hiện lên đường cong cong quỷ dị, mang theo máu dày đặc xương trắng đã xuyên thấu da lộ ra bên ngoài.
Người phụ nữ đáng sợ. . . . . .
Cố Lạc đem người chế phục, vung mạnh quyền sẽ muốn ra tay, bị Thi Dạ Triêu hét ngừng: "Để lại người sống!"
Động tác cô dừng lại tại chỗ, Thi Dạ Triêu tới đây, ngồi xổm người xuống, ở trước mặt cô trước tiên lưu loát ra tay đánh ngất. Người nọ câm miệng sau một khắc, Thi Dạ Triêu liền đem Cố Lạc vẫn như cũ tay thành nắm quyền bao trùm ở trong tay mình, nắm lấy cằm của cô, buộc cô nhìn thẳng mắt của mình, cố gắng ổn định tâm tình của cô.
"Bình tĩnh một chút, Cố Lạc, đứa bé trúng đạn ở đâu?"
Cảm xúc Cố Lạc còn chưa rút ra từ một màn kinh hiểm vừa rồi, chỉ thở hổn hển, trước ngực khẽ lên khẽ xuống, hai mắt nhìn anh, đôi môi khẽ nhếch chính là không nói lời nào. Cảm xúc của cô toàn bộ đè nặng, không thể nói ra miệng, Thi Dạ Triêu sắc mặt trầm xuống, trong lòng dự tính xấu nhất, lập tức kéo cô vừa móc điện thoại liên lạc với bác sĩ cá nhân vừa hướng Lục Kya Việt bên kia đi tới.
Mới đi hai bước, Cố Lạc liền lôi anh đứng lại, nắm tay của hai người, nhiệt độ lòng bàn tay truyền lại lẫn nhau, dung hợp. Cố Lạc dùng sức nuốt xuống một hơi, gian nan nói ra bốn chữ."Kya Kya không có việc gì."
Thi Dạ Triêu giơ điện thoại đứng ở đó, không có phát giác tim của mình bởi vì bốn chữ lúc này buông lỏng một chút.
Tiếng còi cảnh sát vào lúc này từ xa đến gần. . . . . .
. . . . . .
. . . . . .
Từ bót cảnh sát đến bệnh viện lại trở lại trong nhà đã là sau nửa đêm, Cố Lạc đem Thi Dạ Triêu nâng trở về phòng, cởi quần áo dính máu trên người anh. 72 chuẩn bị chút thức ăn đơn giản cho hai người bưng vào đặt ở đầu giường, "Đã phái người đi thăm dò lai lịch thân phận của người đó, nếu có tin tức tôi sẽ lập tức báo cáo."
Thi Dạ Triêu ánh mắt liếc liếc về phía Cố Lạc, 72 lập tức hiểu ý: "Cố tiểu thư, tôi cũng cần đi làm một chút công việc cần thiết, bên này liền làm phiền ngài, nếu như có chuyện ngài trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, hễ kêu là tới."
Cố Lạc mím môi, nhẹ nhàng gật đầu.
Lục Kya Việt ở một bên ngoan ngoãn đứng, không dám quấy rầy. 72 ngồi chồm hổm xuống sờ sờ đầu của cậu, dịu dàng cười với cậu: "Phòng của em đã chuẩn bị tốt lắm, ở cách vách, tắm sớm nghỉ ngơi một chút." Cô nghiêng đầu hỏi: "Cần chị giúp em tắm sao?"
Lục Kya Việt nhất thời đỏ mặt, không được tự nhiên bĩu môi."Em bốn tuổi cũng đã tự mình tắm rửa rồi."
72 giả bộ kinh ngạc, "Thật là lợi hại, chị trước dẫn em đi lầu dưới ăn một chút gì đó được không?"
Lục Kya Việt nhìn về phía Cố Lạc, sau khi lấy được đồng ý mới đi theo 72 đi ra ngoài, đem thời gian cùng không gian tặng cho hai người này.
Người áo đen xuống tay rất nặng, vết thương của Thi Dạ Triêu quả nhiên lần nữa bị nứt ra, máu nhuộm hơn phân nửa cái áo sơ mi. Cố Lạc dùng khăn lông ướt lau hết vết máu khô khốc trên người cho anh, không nhịn được hỏi: "Anh làm bao nhiêu chuyện xấu, có người muốn anh chết như vậy?"
Thi Dạ Triêu phản ứng rất nhạt, trong lòng đại khái đã có suy đoán."Người chết vì tài chim chết vì ăn, chỉ vì lợi ích ham muốn tiền tài sát hại tính mệnh cũng không có gì ngạc nhiên."
Cố Lạc thông minh hơn người, trong đầu lập tức nghĩ tới mấy tháng trước Athena tiếp nhận nhiệm vụ kia, mà Cố Doãn tạm thời đổi ý, nói không giữ lời thủy chung cũng không chịu nói cho cô biết rốt cuộc cố chủ là ai. Bắt đầu từ lúc đó, cũng đã có người tìm Thi Dạ Triêu phiền toái, chỉ là cô không nghĩ ra, đồ nếu đã đến tay, tại sao còn phải đối với Thi Dạ Triêu ra sức chém giết? Giả thiết không phải một nhóm người gây nên, như vậy đến cùng có bao nhiêu người muốn gây bất lợi cho anh ta đây?
Cô một mực ở trong đầu suy đoán những chuyện lộn xộn lung tung này, không phát hiện ánh mắt của Thi Dạ Triêu nhìn cô.
"Cố Lạc."
Anh chợt gọi tên cô, Cố Lạc ngẩng đầu, trong suốt không kịp đề phòng chống lại tầm mắt của anh. Cố Lạc thu lại ánh mắt, bưng chậu nước đứng dậy, đi về phía phòng tắm.
"Em c