Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lau Súng Cướp Cò

Lau Súng Cướp Cò

Tác giả: Tâm Thường

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.

ó thể tắm rửa ngủ lại." Thi Dạ Triêu ở sau lưng cô nói, Cố Lạc không để ý anh, đóng cửa phòng tắm.
Thi Dạ Triêu để cho cô tắm là vì buông lỏng tâm tình khẩn trương của cô, Cố Lạc ngâm mình nửa giờ, tâm tình không có được một chút cải thiện nào. 72 đúng là người cẩn thận, lại ở trong phòng tắm đều vì cô chuẩn bị xong tất cả vật phẩm hoàn toàn mới có thể dùng tới.
Thời điểm Cố Lạc đứng ở trước kính sấy tóc trong lúc vô tình phát hiện chiếc khăn lông mới treo trên giá, trong nháy mắt nhớ tới lần trước ở trong này xảy ra một màn kia. Cô tốt bụng nghĩ cho anh bị thương, Thi Dạ Triêu ngược lại giống như con sói muốn lột sạch cô, hai người đang lôi kéo giằng co, vị mỹ nữ tóc vàng liền xông vào. . . . . .
Trong đầu lại thoáng qua lời nói của Nhan Hạ, trong lòng lại không khỏi trống không rồi.
Cô mặc áo tắm mới ra ngoài, Thi Dạ Triêu có lẽ đã ngủ thiếp đi. Cố Lạc bưng thức ăn anh đã dùng qua, tắt đèn lớn chỉ để lại ánh sáng hơi yếu của đèn nhỏ trên tường, rón rén lui ra ngoài.
Cố Lạc đi tới phòng của Lục Kya Việt, dáng vẻ 72 đang muốn đi, dựng ngón tay ý bảo cô im lặng, thuận thế kéo cô thối lui ra bên ngoài: "Đứa bé hình như là cực kỳ mệt mỏi, mới vừa ngủ, yên tâm đi, đây là đứa trẻ kiên cường nhất tôi từng gặp qua."
72 đã thay cô an ủi Lục Kya Việt, vậy cô đi an ủi người nào?
"Ve¬ra những ngày này đều không có ở đây Cố tiểu thư yên tâm." 72 liếc nhìn đồng hồ, "Tôi phải đi, Evan làm phiền ngài chăm sóc."
Cố Lạc nhìn cửa phòng Lục Kya Việt một chút, "Phòng khác có thể ngủ không?"
72 mỉm cười, "Một phòng khách khác là phòng ngủ của Ve¬ra, đồ của cô ấy vẫn còn, còn có một phòng khác để tạp vật chưa có dọn dẹp, xin lỗi, ngài chấp nhận một chút." Cô dừng một chút, nói: "Cái giường ở phòng Evan là mấy ngày trước mới đổi, yên tâm."
Yên tâm? Yên tâm cái gì? 72 liên tiếp bảo cô "yên tâm", mình có phần đang lo lắng cái gì sao?
Cô căn bản là quanh co lòng vòng nói cho cô biết, tối nay phải cùng người khác cùng giường chung gối, cũng không cần chán ghét chuyện lúc trước khi anh không có ở đây Ve¬ra đã trộm ngủ giường của anh, bởi vì hiện tại phòng của người nào đó đã đổi giường hoàn toàn mới, mà cô vẫn là người phụ nữ đầu tiên ngủ ở trên chiếc giường này.
Chỉ sợ cô có chủ ý khác, 72 vừa cùng cô nói chuyện vừa dẫn cô mang tới trước phòng ngủ Thi Dạ Triêu, đẩy cô đi vào."Cố tiểu thư cũng mệt mỏi, sớm đi nghỉ ngơi."
Dứt lời đóng cửa phòng, Cố Lạc hướng về phía cửa buồn bực một lát, chấp nhận đi đến trước giường Thi Dạ Triêu. Thời khắc đặc biệt này, cô không có già mồm đến mức không tiếp nhận nổi chuyện cùng anh ngủ chung một giường lớn, cô để ý là một chuyện khác.
Cố Lạc tiến lên trên trước thăm dò nhiệt độ trên trán anh một chút, không nóng, sau đó mới rón rén từ một bên kia lên giường. Cô mới vừa nằm xuống, một cánh tay liền vắt ngang tới nắm cả hông của cô kéo cô đến trong ngực, Cố Lạc cả kinh."Tôi quấy nhiễu đến anh?"
Thi Dạ Triêu một đôi con ngươi thâm sâu tràn đầy hài hước."Đây chính là em chủ động leo lên giường anh."
Cố Lạc không chịu được trừng mắt nhìn anh."Là tôi chủ động, thế nào, anh còn có lực chiến đấu?"
"Khiêu khích anh?" Thi Dạ Triêu nhíu mày, làm bộ muốn hôn cô.
"Đừng làm rộn Thi Dạ Triêu, anh là muốn chết ở trên giường phải hay không?" Cố Lạc ngăn lại môi anh, giọng nói gần như là đang dụ dỗ một đứa bé bốc đồng."Cẩn thận vết thương lại nứt ra, vậy tôi đã có thể mặc kệ anh."
Thi Dạ Triêu quả nhiên không hề náo nữa, hài hước không thấy, con mắt sắc so mới vừa rồi càng thêm thâm trầm, nhìn Cố Lạc nhịp tim cũng nhanh mấy nhịp.
"Em thích thay người khác đỡ súng như vậy sao?" Anh nhớ không lầm, đây đã là lần thứ hai Cố Lạc thay anh đỡ súng, lần đầu tiên chính là ở lễ đính hôn buồn cười của bọn họ.
Thi Dạ Triêu rốt cuộc nói đến chuyện cô để ý này, Cố Lạc không biết đáp lại như thế nào, có lúc đây là huấn luyện ra phản xạ có điều kiện, tỷ như cô thay Tác Nhĩ làm lá chắn. Cũng có chút thời điểm đây chẳng qua là một loại động tác theo bản năng, tựa như Cố Doãn thay cô cản phát súng kia. Cố Doãn đối với cô có tình cảm, mặc kệ là tình thân hay là tình yêu, nhưng đối với một màn xảy ra ngày hôm nay, cô đến tột cùng là phản xạ có điều kiện hay là theo bản năng, bản thân Cố Lạc cũng là không dám xác định.
Nhưng trong lòng cô có một cái cân, cái cân nghiêng hướng về phía kia cô mơ hồ là có cảm giác.
"Nếu như lại có lần nữa, anh thật sự sẽ cảm thấy em là đối với anh có ý tứ rồi."
Thi Dạ Triêu trâng tráo nói, Cố Lạc tức giận đẩy anh ra lật người đưa lưng về phía anh, "Nghĩ hay quá nhỉ, tôi không hi vọng anh mỗi lần bị tập kích tôi đều vừa kéo ở đó."
Cô thuyết phục mình đó là bởi vì lúc ấy vị trí Lục Kya Việt cách cô khá xa, theo vị trí của ba người lúc ấy, nếu là đổi lại là Từ Ngao cũng sẽ lựa chọn bảo vệ người gần nhất.
Hai người trong lúc nhất thời cũng không nói nữa, lâu đến Cố Lạc cho là Thi Dạ Triêu đã ngủ, cô mới nhắm mắt lại cái đầu chôn sâu ở trong chăn, cắn chặt hàm răng không ức chế được phát run. Thi Dạ Triêu dĩ nhiên không ngủ, cứ như vậy n