Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

hông ngoan anh sẽ lập tức cùng cô ấy trở về.”
Đã đến thời gian đăng ký, Bách Sanh cuối đầu nhìn trán nó “Ngoan, đến nơi gọi điện cho anh.”
“Ờ!” Tiểu Liêu quay đầu đi, đi được vài bước, nghe tiếng Bách Sanh gọi lớn. Nó xoay người nhìn Bách Sanh phía xa mỉm cười, khóe mắt bắt đầu đỏ lên hướng chạy về phía hắn. Bách Sanh ôm lấy nó hỏng chân bay trên không. Nước mắt của nó từng giọt rơi xuống.
Bách Sanh cười thấp giọng nói “Có muốn hôn anh không?” Hắn làm sao lại không nhận thấy nó đang uất ức về điều này, nhìn bộ dàng uể oải của nó quả thật hắn có chút lo lắng.
“Ờ.” Tiểu Liêu lập tức hướng đến môi Bách Sanh hôn lên, còn Bách Sanh thì dùng sức nâng lấy nó.
Để nó hôn loạn xạ trên mặt mình, hôn đến đầy mặt hắn đều là nước bọt, hắn buông nó ra “Dịch Tiểu Liêu, nhớ kỹ, anh … Dịch Bách Sanh kiếp này đã xác định là em, ngoài em ra, ai anh cũng không thích.”
Tiểu Liêu nheo mắt lại cười vui vẻ “Vậy … không cùng chị Cốc Lam ngồi xe lửa nữa.”
“Không ngồi, khi được nghĩ anh liền ngồi máy bay về với em.”
“Ờ, giờ em lại tiếp tục hôn anh.”
“Nhớ là khi lên phi cơ, mau chóng tìm chị tiếp viên hàng không xin 1 ly nước nhe.”
“Tại sao?”
“Bởi vì lúc nãy em hôn anh đến môi anh dính đầy nước bọt, chắc chắn là em sẽ khát lắm.”
“…..”






Hốt Hoảng
Vào sinh nhật thứ 16 của Tiểu Liêu, Bách Sanh vì quay trở về mừng sinh nhật nó. Thiếu chút nữa là đã bị trường ghi lỗi nặng. Năm nó 17 tuổi Bách Sanh không có quay về, nhưng mà ngay ngày đó, đã cho nó 1 sự kinh ngạc lớn.
Tiểu Liêu thấy con Kitty được bán với số lượng hạn chế cao gần bằng mình được chuyển phát nhanh tới, vui mừng đến cả đêm không ngủ.
Những ngày có Bách Sanh, năm tháng trôi như nước chảy, chớp mắt thật mau, mùa hè năm 17 tuổi, đối với Bách Sanh và Tiểu Liêu đều là bước ngoặt lớn – rất khó quên. Năm ấy, số phận của 2 người dây dưa quấn chặt, gắn bó không thể chia rời. Đã định trước những năm tháng …….ngọt như đường của Tiểu Liêu từ nay về sau.
Trong kỳ nghĩ, Tiểu Liêu và Bách Sanh cùng đến cô nhi viện làm từ thiện. Tiểu Liêu cầm cây cọ vẽ lên vách tường 1 bức tranh, vừa ca hát vửa hoàn thành bức tranh hoa hướng dương, cái váy trắng bay phấp phới, Bách Sanh và đám nhỏ đứng phía sau nhìn nó. Bách Sanh cảm thấy cùng với Tiêu Liêu ở bên nhau, rất đơn giản, rất yên bình, như thế này là đủ rồi. Tiểu Liêu tuy là không toàn vẹn. Nhưng đối với hắn mà nói, thì nó chính là thiên sứ, 1 thiên sứ tuần khiết.
Theo dõi 2 ngày, Lâm Lâm 1 chút phòng bị cũng không có, rất nhanh Bách Sanh đã phát hiện ra manh mối.
Lâm Lâm mỗi tối đều đi đến 1 câu lạc bộ đêm tên là Kim Uyển, chỗ này hắn cũng có đi qua vài lần. Mỗi lần đều ngồi ở ghế VIP. Sau đó hắn kiểm tra được mỗi lần cô ta đều đến gặp cùng 1 người, đó chính là giám đốc Kim Uyển, Doãn Thịnh.
Doãn Thịnh người này, Bách Sanh có nghe qua, trong giới hắc đạo rất có danh tiếng.
Như vậy xem ra việc này thật sự là không đơn giản. Bách Sanh ý thức được việc này 1 mình mình không thể tự giải quyết. Đứng ở hành lang suy nghĩ, không biết có nên nhờ Dịch Phong giúp hay không? Lo nghĩ mãi, đụng phải một người. Hành lang mờ tối, Bách Sanh chỉ lạnh lùng liếc nhìn đối phương một cái rồi đi nhanh vè phía trước, người kia đi được vài bước thì dừng chân, như đang đăm chiêu. Quay đầu lại nhìn bóng lưng Bách Sanh một lúc.
Hai ngày nữa là Dịch Phong sẽ trở về, hôm sau Bách Sanh nhận được điện thoại của Lâm Lâm, nói có chuyện muốn nói với hắn. Bách Sanh cảm thấy quan hệ của hắn và cô ta dường như đã không còn thân quen như trước nhưng lại không muốn bức dây động rừng. Tuy rằng trực giác cảm thấy mục đích của cô ta không đơn giản dậy. Nhưng cũng may là đối phương hẹn ở 1 quán trà, so với câu lạc bộ Kim Uyển thì tương đối an toàn hơn.
Khi Bách Sanh đến, Lâm Lâm đã sớm ở đó và đang uống Thiết Quan Âm, còn hỏi hắn có uống hay không?
Bách Sanh nhấp 1 ngụm, Tưởng Mạch và Dịch Phong đều thích uống trà, nhưng hắn cón trẻ, không thích học đòi cách văn vẻ này.
Nhìn sang Lâm Lâm đang uống trà, Bách Sanh cảm thấy chút kỳ lạ, cô gái tuổi này cũng thích uống trà như vậy sao. Lâm Lâm nhỏ hơn hắn 1 tuổi, bây giờ là 19 tuổi. Cô gái 19 tuổi với vẻ ngoài độc lập, sống trong xã hội hiện tại, nên là như thế.
“Tìm tôi không phải chỉ uống trà thôi phải không?” Bách Sanh mở miệng hỏi.
Lâm Lâm buông chén trà trong tay xuống cười dịu dàng “Sao vậy, chúng ta nhiều năm không gặp tìm nhau uống trà thì có gì lạ đâu.”
Bách Sanh không nói thêm, vẫn giữ tư thế như cũ chờ cô vào vấn đề.
Quả nhiên không quá mấy phút, Lâm Lâm đã đi thẳng vào vấn đề “Mình biết gần đây cậu theo dõi mình …. chuyện này, tốt nhất cậu đừng xen vào, dừng lại đi.”
Bách Sanh vẫn bình tĩnh, nói vậy chắc chắn cô ta còn đoạn sau “Mình biết cậu là đại công tử nhà thị trưởng. Nhưng việc này, nếu như làm được thì tốt, còn nếu ngược lại sẽ làm hại đến ba cậu. Chúng ta nói sao cũng là từng quen biết, mình cũng là muốn tốt cho cậu, nghe mình khuyên 1 lần, đừng nhúng tay vào nữa.”


pacman, rainbows, and roller s