Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341448
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1448 lượt.
của nó vật lộn thật lâu. Tuy rằng không hiểu lắm, nhưng trong giây phút đó thật sự hoảng loạng, có chút ngượng ngùng khó xử. Trên người nó bây giờ là người con trai nó thích, lại đang ngọt ngào hôn nó, nó cũng rất thích. Nhưng mà sau này còn gặp mặt, tình huống như vậy nó thật có chút thẹn thùng, xấu hổ.
Bách Sanh giờ phút này như 1 người khác. Dược tính của thuốc kích tình quá mạnh, trong mắt hắn bây giờ tràn ngập hình ảnh của nó. Nhìn toàn thân nó trắng đến mê người, dục vọng trong người phát ra càng khó nhịn được. Hắn dùng lực cởi bỏ váy của Tiểu Liêu. Tay đang nắm chặt váy của nó cũng từ từ nới lỏng.
Bách Sanh từng chút từng chút cởi bỏ hết những thứ trên người nó. Tiểu Liêu kề sát người hắn, bị sức nóng của người hắn dọa 1 phen “Bách Sanh, anh bị sốt phải không?”
Bách Sanh ngậm lấy cánh môi nó, nhẹ nhàng vuốt lấy cái eo nó “Tiểu Liêu … giúp anh.”
Tiểu Liêu không hiểu ý hắn rốt cuộc là cái gì, chỉ biết để hắn tùy ý hôn, ngặm lấy phần vành tai nó. Tiểu Liêu chịu không nổi, co rút người lại. Hắn liền lập tức siết chặt vòng eo nó, không để nó lùi. Theo đường thẳng hôn xuống dưới, đến phần xương quai xanh nơi hấp dẫn tinh tế.
Khi hắn nhẹ nhàng thâm nhập vào, Tiểu Liêu bắt đầu giãy giụa “Đau.”
Bách Sanh giỗ nó, cuối đầu vẫn tiếp tục hôn. Thân thể nó cứng đờ lập tức mềm nhuyễn lại. Đầu lưỡi của hắn, chậm rãi thâm nhập, Tiểu Liêu ra sức nắm chặt lấy ga giường bên dưới, dùng sức đẩy hắn ra “Đừng …. Thế này rất kỳ cục, Bách Sanh.”
Mồ hôi đã thấm ướt cả tấm lưng hắn, sớm hắn đã không còn chịu đựng nổi, hắn hôn nó, nhẹ nhàng cọ xát. Tiểu Liêu bắt đầu chống đẩy, cảm thấy Bách Sanh giờ này như không còn giống hắn nữa, không hề nghe thấy tiếng nó nói. Nó bắt đầu hoảng sợ, nó hướng lên trên dùng chân đạp mạnh.
Bách Sanh đè nó lại, hôn mạnh từ chậm rãi chuyển qua bắt đầu có chút vội vàng. Tiểu Liêu không nghe vẫn sợ hãi. Nước mắt lượn quanh mắt nó, nó ra sức đánh vào ngực hắn, nhưng căn bản là không có hiệu quả, Bách Sanh giống như 1 ngọn núi, ra sức áp chế nó, nó vùng thế nào cũng không ra được.
Tiểu Liêu khóc hết sức, ra sức gọi hắn, nhưng căn bản hắn không nghe thấy.
Bách Sanh nhịn không được, thô bạo xông vào, gặp trở ngại vẫn ra sức tấn tới. Tiểu Liêu đau đến la không nổi. Cắn lấy mu bàn tay mình, nước mắt vẫn cứ tuôn ra, nức nở quát gọi hắn. Bách Sanh đầu óc hoàn toàn không nhịn được nắm lấy vòng eo nó, không ngừng ra sức.
Tiểu Liêu khóc đến không còn sức lực, nhìn người phía trên, cảm giác hoàn toàn xa lạ, rất đáng sợ, ánh mắt hắn giờ phút này như đang nhìn con mồi của chính mình. Nó sợ hãi, ánh mắt thất thần nhìn hắn, nó cảm nhận được Bách Sanh hoàn toàn đã thay đổi, không phải là Bách Sanh dịu dàng, kiên nhẫn của trước kia nữa. Có lẽ giờ phút này là con người thật của hắn. Giống như vào cái mùa hè năm đó, hắn đã đẩy nó xuống lầu.
Tha Thứ
Tách trà đó, chỉ khẽ nhấp vài ngụm mà thôi, công hiệu của thuốc lại dường như rất mạnh mẽ, Bách Sanh làm đi làm lại rất lâu. Tiểu Liêu sau vài lần la khóc đến cuối cùng đã khóc không nổi, chỉ lấy tay che mắt, cắn chặt môi không dám nhìn hắn. Cơ thể bị hắn làm cho đau rát như kim châm, trái tìm thì càng lúc càng lạnh buốt, giống như cây cối chết khô hoang vu.
Giờ phút này Bách Sanh thật sự hốt hoảng, hoàn toàn không biết chính mình đang làm cái gì. Bị dục vọng khống chế trở thành 1 con dã thú điên cuồng đoạt lấy.
Nửa đêm khi tinh thần đã dần dần được trở lại, đưa tay gác trán nhìn lên trần nhà thật lâu . Ngồi dậy nghiêng đầu, nhìn Tiểu Liêu bên cạnh đang cuộn người trong khăn trải giường trắng noãn nằm đối lưng với hắn. Vài sợi tóc vương mồ ôi dính ở khóe môi.
Đầu óc hắn bây giờ cứ như là cái CPU ngừng hoạt động. Thậm chí hy vọng chính mình đang bị dược tính của thuốc làm mê mụi mà sinh ra ảo giác. Hắn rung rẫy đưa tay vén sợi tóc trên trán nó. Sắc mặt Tiểu Liêu tái nhợt, ngủ cũng không ngon. Lông mi nhanh chóng cúp lại 1 chỗ, 2 tay nắm thành quyền đặt ở miệng, cả người cuộn lại như trẻ con nằm trong vòng tay mẹ.
Tiểu Liêu rút trong người hắn 1 lúc lâu mới lên tiếng “Anh, có phải ghét em?”
Bách Sanh càng siết chặt vòng tay, trong lòng lại càng khó chịu “Không phải, anh thích em, rất thích … nói chung là anh không tốt, sau này sẽ không xảy ra việc như thế nữa đâu.” Yên lặng 1 lát, cảm thấy cần thiết phải giải thích với nó, bản thân gầy dựng tín nhiệm trong lòng nó rất khó, không muốn để tan rã như vậy “Anh bị người khác hại.”
Tiểu Liêu ngu ngơ nhìn hắn, hiển nhiên không hiểu ý của hắn, đầu óc thật vất vả dạo qua 1 vòng “Chính là nói, vừa rồi không phải Bách Sanh?”
Bách Sanh cảm thấy giờ phút này nó mới chính là “đại trí giả ngu” , chính mình không giải thích được mà nó nói 1 câu đã tới trọng điểm rồi, hắn ôm lấy nó chon sâu vào ngực mình “Đúng, anh không nỡ tổn thương em, cho nên Tiểu Liêu hãy quên đi anh của trước đó, nhớ anh như bình thường là được rồi.”
“Ờ.” Tiểu Liêu gật đầu đáp lại.
Bách Sanh ôm nó, suy nghĩ của hắn giờ phút này thật