Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341447
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1447 lượt.
Lâm Lâm chuyển động chén trà, mắt vẫn dừng ở mặt ấm trà.
Bách Sanh nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của người trước mặt, ít nhiều có thể nhận ra sự bất đắc dĩ trong đó, khẽ thở dài “Việc này, các người đã làm bao nhiêu lâu rồi. Chúng nó đều chỉ là những đứa trẻ mới mười mấy tuổi, cậu cũng là trong cô nhi viện ra, không cha không mẹ. Cho dù bây giờ đã không còn trong đó, nhưng nhìn bọn nhỏ bị chà đạp như vậy, trong lòng cậu không cảm thấy có tội sao?”
Lâm Lâm bỗng dưng cười, cười đến ánh mắt hiện lên chút lạnh lẽo “Có tội, cái cảm giác này … 1 năm trước đã không còn.”
Bách Sanh yên lặng, hắn vốn không nghĩ là sẽ có thể giúp cô quay đầu. Bách Sanh đứng dậy, lấy tiền ra trả “Nếu không đồng ý, tôi đi đây.”
“Bách Sanh.” Lâm Lâm lớn tiếng gọi hắn “Không cảm thấy …. Thân thể không thoải mái sao?”
Bách Sanh quay đầu nhìn cô, tầm nhìn chuyển qua tách trà trước mặt mình “Cậu thật sự làm mình thất vọng.”
Lâm Lâm đứng dậy, chậm rãi đến gần hắn, tay khoác lên thắt lưng hắn, nhẹ nhàng di chuyển “Có muốn mình giúp cậu không?”
Bách Sanh cười, ánh mắt sắc lạnh, hất tay cô ra “Không cần.”
“Cậu chắc không phải là…. trai tơ chứ?” Lâm Lâm bị gạt tay ra cũng không giận, theo đà vén mái tóc uốn ngang lưng, nghiêng đầu với đôi mắt quyến rũ như tơ “Loại tình huống này, đoán chừng cậu không được về nhà rồi.”
“Thật sao, làm phiền cô lo lắng rồi.” Bách Sanh cảm thấy được cổ hắn bắt đầu có luồng nhiệt hướng đi lên, nhanh chóng xoay người đi.
Lâm Lâm đứng lên, ánh mắt u ám nhìn xuống, cầm lấy di động tra số, 1 lúc sau đầu dây bên kia mới bắt máy. Lâm Lâm lập tức nói “Mọi chuyện đã được giải quyết.”
“Em giúp hắn giải quyết.” Giọng nam truyền đến từ đầu bên kia, ở đó rất ồn ào, có tiếng các cô gái đang kêu gào.
Lâm Lâm nắm lấy điện thoại, ngón tay không ngừng ra sức “….Dạ”
Bên kia chỉ “Ừ.” 1 tiếng lập tức ngắt dây.
Lâm Lâm ngồi ngay tại chỗ, đầu óc trống rỗng, nhẹ nhàng che mắt lại, vẻ mặt thoáng chút xót xa.
*
Bách Sanh ở khách sạn gọi cho Tiểu Liêu “Tối nay anh không về.”
“Tại sao?”
Bách Sanh nhẹ nhàng cởi nút áo sơ mi, cảm thấy đau đầu “Bởi vì có chút việc … vẫn chưa xong.”
Tiểu Liêu nghe được giọng hắn bên kia như kiềm nén gì đó, rất lâu không lên tiếng, tráng và ót mồ hôi không ngừng rơi “Sao vậy?”
“Bách Sanh, anh không khỏe sao?”
Bách Sanh sững người, hạ giọng nói không kiềm chế được của mình “Ừa.”
“Em đi tìm anh.” Tiểu Liêu lập tức từ giường đứng lên.
“Đừng.” Bách Sanh nằm ngửa trên giường, hô hấp dồn dập, nhưng vẫn cố kìm nén sợ Tiểu Liêu nghe thấy “Ngoan, mai anh về, nghe lời đi.”
“Anh đang ở nơi nào?”
Bách Sanh toàn thân khô nóng khó chịu, nhìn thấy chung quanh mọi thứ đều nhìn thấy choáng váng, mê muội, trong lòng hắn rủa thầm. Lâm Lâm hẳn là cho hắn uống cái thứ thuốc kích tình rồi. Hắn lắc đầu, cầm điện thoại lần nữa, dùng chút lý trí cuối cùng nói với nó “Tiểu Liêu ngoan … anh cúp máy.”
“Bách Sanh.” nó lớn tiếng kêu, nghe được tiếng hắn bên kia quả thật là không ổn chút nào.
Bách Sanh đầu óc bắt đầu choáng váng, điện thoại trên tay cũng dần trôi xuống giường, hắn ra sức kéo áo sơ mi của chính mình hướng đến phòng tắm, bước đi loạng xoạn, thậm chí không rõ hướng đến phòng tắm. Hắn thở hổn hểnh nằm trên giường. Bên tai vẫn còn nghe thấy giọng của nó đang kêu, từng tiếng từng tiếng tiến vào lòng hắn.
Theo tiếng âm thanh, hắn lần nữa cầm di động lên, Tiêu Liêu, giọng nói rõ ràng “Bách Sanh, anh ở đâu, em đi tìm anh.”
“Tiểu Liêu …” Đầu óc hắn bắt đầu hỗn loạn, xung quanh đều là hình ảnh của nó, hắn không ngừng gọi tên nó.
Tiểu Liêu nửa cười nửa mếu, nghe thanh âm ồ ồ gọi tên mình từ bên kia, nhưng mà vẫn hỏi không ra được địa chỉ.
“Tiểu Liêu, anh … nhớ em.”
Thanh âm của Bách Sanh kỳ ảo đến khác thường phiêu đến bên tai khiến cho lỗ tai của nó nóng lên. Trong giờ phút này, giọng nói của hắn nồng hóa mùi của thứ thuốc kích tình không được phát ra, khàn khàn mê đắm người.
Không biết như thế nào, trong vô thức hắn đã nói tên khách sạn. Tiểu Liêu cất điện thoại vào chạy vội đi. Đến trước quầy tra xem hắn ở phòng nào. Nó đứng bấm chuông, thật lâu thật lâu không nghe thấy gì cũng không ai ra mở cửa khiến nó càng nóng lòng. Rốt cuộc thì cửa cũng mở ra. Trong khi nó vẫn chưa kịp hỏi đã có chuyện gì thì đã bị hắn ép sát vào tường hôn đến như trời đất ngã nghiêng.
Bách Sanh chỉ mặc 1 cái áo tắm của khách sạn, dây thắt ngay hông cũng chỉ buộc nhẹ.
Tiểu Liêu bị hắn đè lại, hôn thật sự rất mãnh liệt, muốn thở không nổi. Nó nhẹ nhàng đẩy hắn ra “Bách Sanh?”
Bách Sanh hôn khắp mặt nó, nồng nàng nhưng không quá thô lỗ, mỗi lần đều rất nhẹ nhàng, Tiểu Liêu cười ôm lấy thắt lưng hắn “Bách Sanh, anh không khỏe?”
Bách Sanh không nói, tay từng chút hạ theo sợi tóc nó, cuối đầu ngặm lấy cổ nó. Tiểu Liêu tương đối ngây thơ. Đối với những chuyện tình cảm con người đều chỉ xem từ truyện tranh, cũng không biết quá trình đó là thế nào. Nửa mê nửa tỉnh bị Bách Sanh hôn nhiều lần.
Khi Bách Sanh đem nó đặt ở trên giường, bắt đầu cởi quần áo nó ra, tư tưởng