The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341454

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1454 lượt.

mi thay ra. Tiếng đập cửa bên ngoài vang lên, hắn từ phòng tắm bước ra nói “Vào đi.”
Nhìn thấy Thiên Bắc đứng dựa lưng ở cửa, hắn vừa đi vừa cài cút áo, không nói gì cả. Thiên Bắc đi đến trước mặt hắn, kéo ghế dựa xuống ngồi. Quan sát kỹ từng ý tứ hàm xúc của hắn. Bách Sanh hướng đến giường nằm xuống. Không cẩn thận cọ phải tấm dựa lưng ở đầu giường, sắc mặt bỗng chút tái nhạt. Hắn kéo chăn qua “Sao vậy, lâu quá không gặp tôi, muốn ngồi nhìn tôi như vậy cả đêm à?”
Chân Thiên Bắc nhẹ đá vào mép giường, mắt đăm chiêu “Nói đi, nguyên nhân, nỗi khổ, muốn nói cái gì thì nói cái đó.”
Bách Sanh nhìn hắn 1 hồi, buồn cười nói “Thần kinh, không có việc gì thì đi ra ngoài, sẵn tiện đóng cửa lại, tôi muốn ngủ.”
Thiên Bắc dừng bước, quay đầu hình bóng ngược chiều sáng “Phải, rất thích, so với anh còn sớm hơn. Nhưng mà có tác dụng gì, người cô ấy thích là anh … cho nên Bách Sanh, phải đối tốt với cô ấy.”
Thiên Bắc đi đến cửa, đưa tay muốn đóng cửa, Bách Sanh lại lên tiếng “Thiên Bắc, Tiểu Liêu với tôi … sẽ không có kết quả. Tôi không thể cho cô ấy 1 cuộc sống bình thường. Nếu thật sự muốn tốt cho cô ấy, giúp cô ấy quên tôi đi.”
Thiên Bắc bỗng quay đầu lại, bước nhanh đến trước mặt hắn, rất nhanh nắm lấy vạt áo hắn “Anh nói lại lần nữa.”
Vẻ mặt Bách Sanh vô cùng nghiêm túc, 1 chữ cũng không sót lập lại “Nếu vì muốn tốt cho cô ấy … giúp ….” Câu sau nói chưa xong thì đã nhận lấy 1 quyền từ Thiên Bắc, Bách Sanh sờ khóe môi “Nhìn đi, tôi là người bạc tình vậy đó, cậu yên tâm để cô ấy theo tôi sao?”
Thiên Bắc tức giận, nắm chặt quyền gòi lại buông ra “Dịch Bách Sanh, anh muốn chơi trò gì, nói cho tôi biết, đừng đối với cô ấy như vậy, cô ấy sẽ không chịu nổi đâu.”
Bách Sanh vẫn yên lặng như trước không nói lời nào.
Thiên Bắc nhắm mắt, cố gắng lấy lại bình tĩnh, tâm bình khí hòa lại nói “Tôi mặc kệ anh có cái nổi khổ gì, Tiểu Liêu là do anh chủ động trêu đùa. Có muốn nói gì thì tự đi mà nói với cô ấy, muốn đem tặng cô ấy cho tôi sao? Được, anh đi nói rõ với cô ấy trước, để cô ấy quên anh. Anh ở trong lòng cô ấy, làm sao tôi cướp được, anh ký thác cho tôi, nghĩ coi chuyện gì xảy ra?”
Nhìn những vật lộn giằng xé trên mặt Bách Sanh, Thiên Bắc cười châm biếm “Thế nào, nói không nên lời phải không? Như vậy, anh còn nói là anh không thích muốn buông tay nữa không?”
Bách Sanh vươn lưỡi liếm đi vết máu từ vết thương Thiên Bắc mới ban cho “Được thôi, Dịch Tiểu Liêu nếu cứ lởn quởn trong đầu, tôi cũng mặc kệ.”
Nắm tay Thiên Bắc siết càng chặt hồ như nghe được âm thanh két két vang ra, anh cắn chặt răng, như không thể tin nổi “Dịch Bách Sanh, từ khi nào anh biến thành như vậy?”
Bách Sanh nhíu mày, nhếch mép cười “Từ sớm rồi, 10 năm trước ở cô nhi viện, tôi đã là như vậy. Bây giờ phát hiện, cũng chưa muộn.”
Thiên Bắc tức giận đến không còn từ gì để nói, nghiến răng nghiến lợi thật muốn dùng hết sức đánh cho hắn tỉnh nhưng mà nhìn thấy thương tích trên người hắn vết thương vẫn chưa khép miệng không đành hạ thủ “Vậy lúc trước, tại sao lại trêu ghẹo cô ấy, anh biết rõ, cô ấy rất đơn giản …. Nhận thức sự việc ra sao mà, khuyên thế nào cũng vô dụng.”
Bách Sanh cuối đầu, che đi sợi tóc đang vướn trên mắt, ngữ khí vẫn là thoải mái vậy “Cảm thấy chơi vui thôi.”
Thiên Bắc nắm chặt quyền, khớp xương dường như sắp bị anh bóp nát “Bách Sanh, anh được lắm.”
Nhìn cánh cửa bị đánh ngã, hắn vẫn nằm trên giường, yên lặng tựa đầu vào giường ngẩng người, ngón tay nhẹ giữ lấy cái gối kê ở đầu.
*
Gió ban đêm thổi vào khiến Tiểu Liêu lạnh rét, cả người rung rẫy. Lúc này mới phát giác bản thân không biết khi nào mới có thể ngủ. Giương mắt nhìn cánh cửa ban công bị đẩy ra, trời đêm mùa thu, không khí thật sự lạnh. Gió đêm như cợt nhả thổi tấm màn cửa càng bay càng cao. Nó đứng dậy đi qua kéo cánh cửa lại. Tay cầm cửa, lạnh như chính cơn gió đêm thổi bên ngoài. Màu trắng vốn có của tấm màn mau chóng buông xuống, kéo tới ấm áp. Một cái ôm quen thuộc từ phía sau vòng lấy người nó. Lòng ngực ấm áp đó như bao trùm cả tấm lưng lạnh lẽo của nó, vị chanh nhàn nhạt bay lả tả khắp phòng.
Tiểu Liêu ngay cả 1 cử động nhẹ cũng không dám, sợ đây chỉ là ảo mộng.
Đầu Bách Sanh tựa lên bờ vai gầy yếu của nó, hơi thở nhè nhẹ phà vào cổ nó, hai người lẳng lặng ôm lấy nhau. Không ai mở miệng trước sợ đánh vỡ bầu không khí yên lặng này. Bách Sanh đưa tay nhẹ nhàng vuốt vào chỗ vết thương bị trúng roi của nó, thanh âm trầm thấp “Vẫn còn đau phải không?”
Tiểu Liêu lắc đầu, mắt nhìn hắn không chớp 1 cái, bên trong sớm đã ngấng nước, nó điều hòa lại hơi thở “Còn anh, đau không?”
Đầu Bách Sanh càng chôn sâu hơn “Ừ, đau, rất đau.”
“Em giúp anh thổi, 1 chút sẽ hết đau.”
Bách Sanh thở rất nhẹ, khẽ cười, ngón tay khẽ lướt qua chỗ xương con bướm của nó, cánh tay siết chặt hơn “Dịch Tiểu Liêu, về sau phải ăn nhiều lên, em rất gầy, bả vai khiến cằm anh đau.”
“Ờ.” Tiểu Liêu gật đầu.
Khóe môi Bách Sanh cười càng sâu “Tan học phải ngoan ngoãn về nhà ngay, làm tốt bài vở, không được xem truyện tranh bậy bạ.”
“Ngườ