Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341451
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1451 lượt.
t đầu, Doãn Thịnh nhếch nhẹ môi “Thật sao?” Lâm Lâm nhìn thấy trong mắt gã đang có mưu tính gì đó, thấp thỏm không yên đứng phía sau gã.
Doãn Thịnh đưa tay lên sờ má cô, vẫn giống như trước không thể phân biệt được thật giả trong lời nói đó “Đau sao?”
“Không đau.” Lâm Lâm nhỏ giọng nói.
Doãn Thịnh híp mắt, cuối đầu hôn cô, Lâm Lâm run rẫy nhắm mắt lại, Doãn Thịnh dừng lại trên môi cô thấp giọng nói “Dịch Bách Sanh phải không? Tôi nhớ kỹ rồi.”
Lâm Lâm trợn mắt nhìn gã, nụ cười của gã lạnh thấu tâm can người ta, đưa tay nắm lấy hàm dưới cô “Nhớ kỹ, tôi là 1 người đàn ông không biết yêu, cho nên đừng nghĩ theo tôi đến đây thì sẽ moi được cái gì, vì tôi đây cái gì cũng không cần,”
Lâm Lâm chịu đựng để hắn dùng sức hôn, tim thì như chìm tận đáy cốc.
*
Sắp đến ngày khai giảng, sau việc đêm đó, Bách Sanh vẫn thường chú ý đến tình trạng của Tiểu Liêu, rất lo sợ sẽ có tâm ma đeo bám nó. Cũng may đối với người có hệ thần kinh sơ cấp như nó, hình như chuyện này đã dần phai nhạt. Đối với hắn rất thân mật cũng không có ngại tiếp xúc, Bách Sanh cũng nhẹ nhàng hơn chút.
Buổi tối, Bách Sanh nhìn thời gian trước mắt đã là 12 giờ đêm. Liếc mắt nhìn Tiểu Liêu vẫn ngồi chơi game trước máy tính “Dịch Tiểu Liêu, về phòng ngủ.”
Nó vẫn miệt mài chơi đánh BOSS, tùy tiện “Ừa” 1 tiếng.
Bách Sanh nhẫn nại dựa vào bên giường nhìn nó, nhìn nó càng chơi càng đánh mạnh hơn, thỉnh thoảng còn mắng vài câu Tam Tự Kinh, hắn lắc đầu không biết làm sao, đi đến phía sau nó “Dịch Tiểu Liêu, 12 giờ rồi, ngày mai anh phải lên máy bay.”
Tiểu Liêu quay lại nhìn hắn, dừng 1 hồi, chìa tay ra làm tư thế muốn được ôm. Bách Sanh cười ôm lấy nó, lại bị nó cuộn lên người.
“Dịch Tiểu Liêu, em làm gì mà càng ngày càng bám dính vậy, anh đi rồi phải làm sao đây?”
“Không nỡ xa anh.”
Bách Sanh cười “Anh cũng không nỡ.”
“Sau này, thi vào đại học ở thành phố B.” Tiểu Liêu làm bộ mặt tràn đầy khí phách.
“Ừa, có tầm nhìn xa.”
“Xem thường em?” Nó không vui khi nhìn thấy vẻ mặt Bách Sanh nửa muốn cười nửa lại gượng không cười.
Bách Sanh vội vàng lắc đầu “Không dám, Tiểu Liêu của chúng ta là ai, Võ Tòng nhìn thấy còn phải trốn đi huống chi là người.”
Nó nháy mắt suy nghĩ, cảm thấy điều đó không hợp lý, Bách Sanh vỗ vỗ vai nó “Ngoan, về phòng ngủ.”
Tiểu Liêu ôm lấy cổ hắn, cọ cọ vào người hắn “Ngủ chung?”
Bách Sanh tức giận nhéo nhẹ vào người nó “Em làm sao cứ mang cái bộ mặt ma quỹ này tấn công anh, hả?”
Tiểu Liêu bóp 1 cái vào eo, lầm bầm “Còn chưa chịu ngủ nữa, giả bộ cái gì chứ.”
Bách Sanh không nói, cảm giác như tự mình đang trêu đùa chính mình, Tiểu Liêu từ trên người hắn tuột xuống chui vào trong chăn, nhích nhích qua bên cạnh “Bách Sanh, cùng ngủ.”
Bách Sanh thở dài, nhìn người ở trong chăn cười đang bày ra bộ mặt vô hại, hắn bỗng cảm thấy cứ dậy sau này bản thân hắn có bị trúng kế lần nữa cũng có thể trụ được bởi vì bây giờ ngày nào cũng bị nó rèn luyện thế này mà. Bách Sanh tắt đèn, lấy tay kéo chăn, vừa mới nằm xuống, bỗng nghe nó “soạt” 1 tiếng.
Bách Sanh kinh ngạc nhìn nó “Sao vậy?”
Tiểu Liêu im lặng 1 hơi, nghiêng đầu ra khỏi gối ném gối về phía hắn “Bách Sanh, anh vô loại, nói em là cọp mẹ.” Võ Tòng không phải đánh hổ sao, nói nó ngay cả Võ Tòng còn sợ, chẳng phải là cọp mẹ còn gì.
Bách Sanh chụp lấy cái gối, xoay người ôm vào lòng và ngủ.
Tiểu Liêu thờ phì phò, đạp chăn ra “Bách Sanh, gối đầu của em, đưa em.”
“…….”
“Ăn hiếp em, em về phòng ngủ.”
“…….”
“Nè, làm gì …. Buông ra, khó chịu.”
“Còn muốn quay về phòng ngủ không?”
“Không về, em phải luôn cùng Bách Sanh ngủ.”
“…….”
“Nhưng mà Bách Sanh ….. có thể đừng học theo cún thè lưỡi liếm khắp nơi.”
“……”
Vết Nứt
“Nha đầu chết tiệt kia, nói ai là cún hả?” Bách Sanh 1 tay nắm lấy tay nó, 1 tay cù lét nó.
Tiểu Liêu sợ nhất là ngứa, lập tức đầu hàng “Không dám, không dám.”
Bách Sanh thuận thế vòng tay ôm nó vào lòng “Sau này, tan học là về nhà liền, gặp người xa lạ không cần để ý, biết không?” Tuy là bây giờ Doãn Thịnh bên kia không động tĩnh gì, nhưng mà hắn vẫn có chút lo lắng, chỉ sợ liên lụy mọi người. Cuối đầu nhìn người trong lòng ngực, càng không yên tâm.
Tiểu Liêu gối đầu lên tay hắn, nhắm mắt 1 hồi buồn ngủ.
Tiểu Liêu cười tấn tới “Vậy … anh trả lời em.”
“Tiểu Liêu em rốt cuộc cứ chấp nhất chuyện này sao, thật không ngờ là trong cốt cán em lại lưu manh như vậy.”
Tiểu Liêu tỏ ra uất ức, quay người đứng dậy, mặt đỏ lên “Dịch Bách Sanh, Baidu nói là con trai thích con gái thì sẽ làm.”
Bách Sanh há hốc mồm sau 1 lúc lâu “Em nói đó là cầm thú, nói anh khắp người phát tình.”
“……” Tiểu Liêu ngơ ngác ngồi ở trên giường, Bách Sanh khẽ thở dài, kéo nó qua nói “Tiểu Liêu, nếu như ngày đó, không có chuyện ngoài ý muốn, anh sẽ không đối với em làm những chuyện như thế đâu, bây giờ cũng không” Hắn dịu dàng cuối xuống hôn lông mi nó “Em còn nhỏ như vậy, anh bảo vệ còn không kịp sao có thể ăn hiếp em.”
Tiể