Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341457
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1457 lượt.
i khác ăn hiếp, phải về nói với anh, không được nén giận, nhượng bộ.”
“Ờ.”
“Không được chỉ biết nói “ờ”….”
“…. Được.”
Tiểu Liêu cảm thấy hai má Bách Sanh thật sự lạnh, nó đưa tay muốn sờ, nhưng đã bị Bách Sanh cầm lại, Bách Sanh và nó 10 ngón tay đan vào nhau, yên lặng trong chốc lát. Rất lâu, nó cảm nhận được bả vai mình hơi xót, nhỏ giọng hỏi “Bách Sanh, ngủ rồi.”
“Không có.” Giọng nói Bách Sanh khàn khàn, hắn đưa tay ôm nó vào lòng, hôm nay ngay lúc trăng tròn, ánh trăng sáng ngời, thanh thoát tiến vào phòng ngủ. Ánh trăng chiếu vào tấm ga giường trắng nõn. Bách Sanh đặt nó ở trên giường, chậm rãi hôn, hắn hôn thật sự rất nhẹ nhàng, rất cẩn thận giống như nó là 1 thứ bảo bối chạm mạnh sẽ biến mất.
Tiểu Liêu khẩn trương nắm lấy vạt áo hắn, ánh mắt tha thiết nhìn theo hắn, Bách Sanh mỉm cười, kéo chăn ra cùng nằm với nó. Tiểu Liêu gối tay lên cánh tay hắn, mắt mở to nhìn nóc nhà. Không biết là đã qua bao lâu, Bách Sanh mới nghiêng mặt nhìn nó, khe khẽ gọi “Dịch Tiểu Liêu!”
“Hở.”
“Gối đầu của em, cánh tay anh tê cứng rồi, đổi tay đi.”
“Ờ.”
“Tiểu Liêu, ngày mai giúp anh 1 việc.”
“Làm gì?”
Bách Sanh vẫn chăm chú nhìn vào bóng đèn thủy tinh trên nóc nhà “Hôm nay, ba rất giận, giúp anh mua bánh kem dỗ dành ông vui.”
Tiểu Liêu nghiêng cả người bám vào người hắn “Chúng ta cùng nhau đi.”
“Ngày mai anh phải ở nhà dỗ dành Tưởng Mạch.”
“…. Ờ…” Tiểu Liêu âu sầu, trong đầu có loại dự cảm gì đó không tốt, rất khó lý giải.
Bách Sanh ôm sát nó, hôn lên trán nó “Ngủ thôi.”
*
Ngày hôm sau, khi Tiểu Liêu mua bánh kem trở về cũng là lúc nó nhận được tin Bách Sanh đã ra đi. Hắn đi đâu, đến nơi nào, không ai biết. Giống như lúc này hắn sinh ra không thấy hình bóng, tin tức mờ mịt. Tiểu Liêu nhìn thấy Tưởng Mạch đã khóc đến 2 mắt đỏ lên. Để bánh kem xuống hướng chạy lên phòng Bách Sanh. Trong tủ chỉ thiếu vài bộ quần áo, con người đó, nó không thể tin là Bách Sanh đã tan biến thật rồi. Điên loạn tìm kiếm khắp phòng, vẫn không thấy.
Bách Sanh chỉ để lại 1 tờ giấy, ghi đúng 1 câu ngắn củn “Cha mẹ, con ra đi, đừng lo lắng, con sẽ quay về.”
Tiểu Liêu nhìn tờ giấy đến ngẩn người, Bách Sanh thậm chí 1 chữ cũng không viết cho nó.
Di động của hắn sớm đã không liên lạc được, nó ngồi ngây ra trên giường ôm lấy gối, đầu ốc ngớ ngẩn, nghĩ đến những chuyện hôm qua, thì ra hắn sớm đã có kế hoạch. Nhưng mà hắn có thể đi đâu, hắn phải đi đâu, Tiểu Liêu ngắm nhìn 1 mảng xanh thẳm bên ngoài, cõi lòng chết dần trong yên lặng.
Bảy ngày, Tiểu Liêu cũng không bước ra khỏi phòng. Tưởng Mạch đã nghĩ rất nhiều cách cũng không dỗ được nó. Nó không nói lời nào, cũng không khóc, chỉ là ngồi đó bất động.
Buổi tối Thiên Bắc bưng nước hoa quả mà nó thích nhất vào phòng cho nó, đặt bên cạnh nó, ngồi xuống bên sườn giường, nhìn ánh mắt kỳ ảo của nó.
Ngồi đấy rất lâu, Thiên Bắc 1 lời cũng không nói. Trực tiếp đưa ra 1 cái dây ruy băng màu đỏ, đưa tay nhẽ nhàng vén tóc nó lên, Tiểu Liêu kinh ngạc nhìn Thiên Bắc, Thiên Bắc hạ giọng nói “Em rất nhớ anh ấy phải không, bây giờ cứ coi anh là anh ấy, chúng tôi giống nhau như đúc, ngoại trừ kiểu tóc và ánh mắt, em có thể coi anh như là anh ấy, muốn cái gì cứ nói với anh.”
Tiểu Liêu cầm lấy tay anh, hạ mắt “Anh không phải anh ấy.”
Thiên Bắc không nói gì, trực tiếp lấy cái dây ruy băng màu đỏ che mắt nó, ngón tay chậm rãi lướt qua từng sợi tóc của nó, nắm lấy tay nó cho mơn theo mặt chính mình. Tiểu Liêu bị đưa vào thế bị động để tùy ý anh điều khiển bàn tay mình, chầm chậm, cảm giác được như ngủ quan thật sự trùng khớp. Trong giây phút đó, nó cảm giác được ngay cả trái tim và hơi thở như được sưởi ấm lại, mọi thứ dường như đều thuộc về Bách Sanh.
Dây ruy băng màu đỏ dần dần thấm ướt, Thiên Bắc nhìn từ dây ruy băng theo chất lỏng lóng lánh đó, trong lòng như có từng đợt đau nhói xé nát con tim mình.
Giọng Tiểu Liêu vỡ òa, bàn tay tham lam muốn níu giữ lại hơi ấm đó. Nó cuối đầu nức nỡ “Bách Sanh … tại sao, không cần em…”Thiên Bắc đưa tay ôm lấy nó, lời gì cũng nghẹn lại, vỗ nhẹ lưng nó. Dịch Tiểu Liêu … ĐAU … đâu chỉ 1 mình nó.
Tiểu Liêu chống tay đẩy ra, nhưng đầu vẫn dựa vào ngực anh, nơi đó … không phải nhịp đập của Bách Sanh. Mái tóc dài buông xuống trán nó, những giọt nước mắt của nó trong lòng ngực hắn dần dần nóng lên. Thiên Bắc không phải Bách Sanh, Bách Sanh dù hư hỏng … Hắn vẫn là Bách Sanh … Là Bách Sanh mà Tiểu Liêu thích nhất.
Tình Cờ
Tiểu Liêu đứng trước cổng đại học N, yên lặng ngẩng đầu nhìn không trung, đưa tay che đi ánh nắng đang chiếu rọi trước mắt, tay dần thay đổi tư thế. Nhìn vào kẻ hở của ánh sáng chiếu vào mặt chính mình, khóe miệng mỉm cười.
Cơn gió lạnh quen thuộc thổi vào mặt nó, Tiểu Liêu thu hồi suy nghĩ, đưa tay nhìn thời gian “Thiên Bắc, đến trễ.”
Thiên Bắc cười xòa, mở cửa xe ra “Ở đội có chuyện kéo dài, để Tiểu Liêu chờ sốt rột rồi?”
“Em không gấp nhưng có người gấp, dì Mạch đã gọi ba cuộc điện thoại hối thúc đó.” T