Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341463
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1463 lượt.
hích bị ngược đãi.
Gặp Lại
Bách Sanh té cù trên mặt đất, mà vẫn thừa hơi sức, ngẩng đầu cười thật tươi “Dịch Tiểu Liêu, em học nhu đạo từ khi nào?” Chắc là mấy năm nay không ai còn dám ăn hiếp nha đầu này nữa rồi.
Tiểu Liêu nhìn hắn nằm bò dưới đất, có 1 luồng tức giận nghẹn trong lòng ngực. Nó sửa sang lại áo quần “Chiêu này, chính là chờ hôm này, để đá anh.”
Bách Sanh đứng dậy, phủi phủi bụi cát trên người. Nếu như không phải hắn thả lòng phòng bị, thì Tiểu Liêu nó làm sao có thể đánh ngã hắn chứ. Nhìn thấy nó ở trước mặt, cô gái ngây ngô năm đó dường như đã thay đổi. Gương mặt trẻ con bây giờ đã hình thành những đường nét cân đối, cái cằm xinh xắn, đôi mắt đen láy của năm nào như truyền vào hắn 1 thứ cảm xúc đặc biệt thôi thúc bản thân muốn tới gần nó.
Thấy Bách Sanh yên lặng nhìn mình chăm chú như vậy, Tiểu Liêu có chút khẩn trương, nhanh chóng cầm lấy ba lô, vội xoay người đi.
Bách Sanh chăm chú nhìn theo bóng nó càng lúc càng xa, rất lâu tâm trí mới hoàn lại. Lâm Duệ và Phương Kiệt từ xa chạy lại, Bách Sanh thì xoay người hướng ra xe, nói vọng lại với người phía sau “Tra cho tôi quan hệ của cô ấy với Vinh Hưởng.”
“Cô ấy?” Lâm Duệ hồ nghi
Bách Sanh nhắm mắt lại, chỉ cần gặp được Tiểu Liêu thì hắn trở nên thật đần độn, ngay cả 1 chút sức lực suy xét và phán đoán cũng bay mất. Hắn bực bội vung tay kéo cái cà vạt ra “Dịch Tiểu Liêu!”
“Dạ.”
*
Về đến Dịch gia, Tiểu Liêu không nói rằng mình vừa gặp Bách Sanh.
Cả đêm nằm mơ, trong giấc mơ toàn bộ đều là Bách Sanh. Bách Sanh 10 tuổi, Bách Sanh 18 tuổi, Bách Sanh 19 tuổi … bỗng nhiên biến thành Bách Sanh 23 tuổi. Hắn vẫn vậy, vẫn gương mặt điềm đạm đó, cùng với nó từ dịu dàng quyến luyến bỗng cũng trở nên lạnh lẽo, xa xôi, dù là trong mộng giọng điệu hắn vẫn thản nhiên như vậy “Dịch Tiểu Liêu, em ngu ngốc đủ chưa, anh đã nói, anh đối với cái gì cũng hứng thú không lâu … em …. Cũng không ngoại lệ.”
Thời điểm nó mở mắt ra, trời đã tờ mờ sáng, nó xoay người nhìn ngoài xửa sổ, nhìn ra phía xa chân trời mênh mông trắng xám kia. Mặt gối bắt đầu thấm ướt, đưa tay sờ vào. Dịch Tiểu Liêu … Mày khóc cái gì … tại sao nước mắt lại nhiều như vậy, chảy 3 năm rồi cũng không hết sao?
*
Ngày mai là thứ 2 rồi, sau hoàng hôn thì Tiểu Liêu sẽ từ Dịch gia trở về trường học. Buổi tối, nó rửa mặt xong chuẩn bị lên giường đọc sách thì di động vang lên, cầm lấy nhìn thấy thì ra là Tiếu Nguyệt. Lúc này nó mới nghĩ, sắp10 giờ rồi Tiếu Nguyệt còn chưa về sao. Nói chuyện 1 lúc thì mới biết là Tiếu Nguyệt làm việc ở Thịnh Thế bị khách ép uống rượu, phục vụ gọi cho nó để kêu đến đón về. Tiểu Liêu liền thay quần áo, cầm lấy điện thoại, bóp tiền rồi đi ngay.
Lúc nó đi vào Thịnh Thế thì đã là 10 giờ, nó tiến tới quầy ba nói với người phục vụ là đến đón bạn. Người phục vụ đưa nó đến 1 cái ghế, chỉ còn mỗi mình Tiếu Nguyệt, cô ấy uống tuy hơi nhiều, nhưng xem ra vẫn còn tĩnh, lúc nhìn thấy Tiểu Liêu còn biết nhìn nó cười “Tiểu Liêu, cậu đến rồi.”
Tiểu Liêu tức giận nhìn Tiếu Nguyệt “Trong này mà cũng dám uống rượu.”
Tiếu Nguyệt vỗ vỗ ót “Mình cũng không muốn, nhưng tiền bo rất nhiều.”
Tiểu Liêu nhìn Tiếu Nguyệt múa may lung tung, đưa tay choàng qua cổ mình giúp cô ấy đứng dậy. Tiếu Nguyệt bước đi lảo đảo khiến cho Tiểu Liêu nghiêng qua trái rồi nghiêng qua phải. Tiểu Liêu để cô lại trên ghế, thật phí sức “Ngày mai mua kem mứt cho mình đó.”
Tiếu Nguyệt cười khanh khách, nói với Tiểu Liêu “Không thành vần đề, Tiểu Liêu muốn ăn cái gì, mình mua cái đó.”
Tiểu Liêu không còn sức mà lãi nhãi với cô ấy nữa, để sức nâng cô ấy ra ngoài. Trên đường họ đi lúc này cơ bản là không có người, trong các phòng truyền ra đủ thứ âm thanh. Đối diện 2 người có 1 đám người đang đi đến. Tiểu Liêu dìu Tiếu Nguyệt qua 1 bên để cho bọn họ qua trước. Hành lang thì rất hẹp nên đành chịu như thế.
Mấy người đó, đi qua người Tiểu Liêu lại không lập tức qua luôn, ngược lại còn hướng về phía họ dừng lại. Tiểu Liêu ngẩng đầu nhìn bọn họ, 1 đám con trai hơn 20 tuổi, cười hì hì “Em nữ sinh, vừa mới tới làm hả.”
Sắc mặt Tiểu Liêu trắng bệch theo bản năng dìu Tiếu Nguyệt ra ngoài. Một người đứng ra chặn nó lại “Gấp cái gì, không cùng với mấy anh nói vài câu mà đi như vậy là không lễ phép nha cưng.”
“Tiểu Liêu, bọn họ là ai?” Tiếu Nguyệt hỏi.
Trong đám có 1 tên đứng gần trạm gác lớn tiếng nói “Mèo say à, anh thích nhất.”
Tiểu Liêu chắn che cho Tiếu Nguyệt ở phía sau, Tiếu Nguyệt liền theo vách tường mà trượt xuống. Miệng còn lầm bầm “Chuyện không đâu, chuyện không đâu.” trong lòng Tiểu Liêu hoảng sợ không thôi “Các người … muốn … làm gì?”
Đám người đó bỗng cười ồ lên “Thì ra là bị cà lăm.”
Tiểu Liêu cắn chặt môi, mồ hôi trong lòng bàn tay bắt đầu chảy ra, tay phía sau nhẹ nhàng muốn tìm lấy di động, bấm gọi cho Thiên Bắc.
1 đứa con trai trong đó bỗng dưng nắm chặt tay nó “Sao nào, khẩn trương cái gì?”
Tiểu Liêu tức giận nhìn gã, vung tay gạt tay gã, ánh mắt chán ghét ngạo