Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Lấy Tên Của Ai Lặng Lẽ Yêu Em

Tác giả: Phong Thanh Dương

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341500

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1500 lượt.

i yên lặng đáng sợ, Doãn Thịnh bỗng cười lạnh “Không đến phút cuối, còn chưa biết ai hơn ai đâu.”
*
Tiểu Liêu vừa mở cửa phòng khách liền ngửi được 1 mùi thuốc lá nồng nặc, nhìn qua thấy Bách Sanh nằm ngửa ở sô pha, 1 cánh tay gác ở trán, cà vạt được tháo dở trượt xuống theo dốc sô pha, áo sơ mi cũng theo đó mở hờ ra.
Tiểu Liêu nhíu mày, không khí đêm nay sao mà kỳ quái vậy, nắm tay giữ ấm đi vào bếp, nơi đó có đặt bình canh giữ ấm mà lúc trưa Tưởng Mạch đem đến. Nó lén đem về cho Bách Sanh uống, hắn nhất định rất nhớ cơm do Tưởng Mạch làm. Bách Sanh hình như ngủ rất say, không phát giác ra trong phòng có tiếng động. Tiểu Liêu đi qua nhặt quần áo của hắn lên, cuối đầu nhìn hắn. Bóng cánh tay che xuống làm nó không thể thấy rõ cảm xúc trên mặt hắn. Chỉ cảm nhận được hơi thở đều đặn phà vào mặt nó, pha lẫn trong đó chút hương vị của cồn.
Tiểu Liêu cúi thấp thêm chút ngửi ngửi, hắn uống rượu?
Bách Sanh đột nhiên ôm lấy cổ nó, chỉ tốn 1 ít sức lực đã kéo nó đến bên mình, mắt vẫn nhắm … lẫn trong hơi thở là vị cồn và mùi thuốc lá nồng đậm. Tiểu Liêu cảm thấy khó chịu, lắc lắc người muốn tránh ra. Bách Sanh hơi nới lỏng tay ra 1 chút, hai con mắt đen sâu thẳm nhìn nó chằm chằm, giọng nói cũng trầm thấp nặng nề “Dịch Tiểu Liêu, em năm nay mấy tuổi rồi?”
Tiểu Liêu trợn mắt trừng hắn “Ngay cả em bao nhiêu tuổi anh cũng quên, thật cảm ơn anh vẫn còn nhớ tên em đó.”
Bách Sanh vỗ vỗ sau ót, như chợt bừng tĩnh ra điều gì “À. Đúng rồi …….. Tiểu Liêu năm nay 20 tuổi, còn mấy năm có thể chờ nhỉ?”
“Chờ cái gì?” Tiểu Liêu cảm thấy Bách Sanh hôm nay hơi là lạ.
Bách Sanh nhìn nó không nói lời nào, ánh mắt nóng rực, chăm chú nhìn gương mặt Tiểu Liêu đang bị đốt đến ửng đỏ, Tiểu Liêu đánh mắt đi nơi khác nói “Khoe khoan sắc đẹp.”
Bách Sanh nhếch môi cười “Tiểu Liêu, em định kiếp này không lấy chồng sao?”
Tiểu Liêu rốt cuộc đã hiểu, nó phẫn nộ nắm cánh tay Bách Sanh, dùng ngón trỏ hung hăng chỉ chỉ hắn “Anh ….. muốn gạt em cầu hôn anh phải không?”
“…..” Bách Sanh chỉ biết há hốc mồm, lời hắn nói là có ý đó sao?
Tiểu Liêu oan ức kéo tay áo hắn lại chùi chùi nước mũi “Bách Sanh thật đáng ghét, người ta nhỏ như vậy, gạt đến ở chung … rồi bây giờ còn gạt cưới. Em không muốn làm phụ nữ quá lứa đâu.”
“…..” Bách Sanh uống nhiều rượu như vậy mà bây giờ mới bắt đầu có tác dụng , đầu hắn thoáng chút đau nhức, choáng váng. Hắn đưa tay che đầu “Tiểu Liêu, em đừng khóc lóc nữa … em làm anh nhức đầu.”
Tiểu Liêu lập tức giảm tiếng, cái miệng đang oa oa cũng ngoan ngoan yên lặng. Nó buông cổ tay áo của Bách Sanh đã sớm bi nó vò đến nhăn nhúm ra “Em xoa cho anh.”
“Ừa.”
Tiểu Liêu lập tức bỏ dép lê ra sải bước ngồi lên người hắn, giúp hắn nhẹ nhàng ấn huyệt Thái Dương “Còn đau không?”
Mà cũng đâu phải là nó xoa bóp gì đâu, chỉ là tung ra công phu mèo quào nắn nắn bóp bóp. Nhưng mới xoa vài cái Bách Sanh đã từ từ nhắm mắt lại nhẹ “Ừa.” 1 tiếng để phản ứng lại câu hỏi của nó.
Tiểu Liêu hí mắt cười “Buồn ngủ?”
“Ừa.” Bách Sanh thật sự mệt mỏi. Hôm nay, sau khi rời khỏi đó, tâm tình hắn cực xấu, uống với bọn Lâm Duệ vài ly, rồi sau đó về nhà thiêm thiếp ngủ. Mãi đến khi Tiểu Liêu đánh thức, đầu óc hắn hiện giờ vẫn chưa tỉnh hẳn.
“Ngủ đi nha, tiểu bảo bối, thiên sứ sẽ phù hộ ……. “Tiểu Liêu ở bên cạnh hát ru, hát một cách xuất thần, tay còn nhẹ vỗ ngực Bách Sanh.
Bách Sanh nghiêm mặt trợn mắt nhìn nó “Câm miệng, hát cái gì mà lung tung rối loạn vậy.”
“… là bài hát ru mà, thiệt thiếu văn hóa.” Tiểu Liêu nhìn Bách Sanh khinh bỉ.
Bách Sanh thong thả đóng mắt “Đổi bài khác.”
“Bài gì?”
“…. Trung Sĩ mèo đen.”
“……” Tiểu Liêu trừng mắt tỏ thái độ càng thêm khinh bỉ, đây là trình độ thưởng thức âm nhạc kiểu gì.
“Không biết?” Bách Sanh không nghe thấy tiếng của người nào đó, vẫn tự nói tự cười “Vậy thì Hài Tử Huynh Đệ.”
“……..”
“Cũng không biết, vậy thì Thư Khắc Bối Tháp.”
“…..” Giờ thì Tiểu Liêu đã biết, Bách Sanh bề ngoài thì tỏ ra mạnh mẽ, cứng cỏi nhưng khi lòi ra tính trẻ con lại cực kỳ ngây thơ. Tiểu Liêu “phì” cười 1 tiếng, nước bọt văng trúng mặt hắn “Anh là quỹ ngây thơ, em không biết.”
“…..” Bách Sanh lau lau nước bọt lấm tấm trên mặt, trong lòng thầm nói nha đầu này càng ngày càng ngang ngược khó trị, bây giờ còn dám phun nước bọt vào mặt hắn.
“Anh biết không, hát em nghe thử…” Tiểu Liêu đánh mắt khinh thường nhìn hắn. Nó cũng không tin là Bách Sanh biết hát. Ngủ âm của hắn không vẹn, nó cũng từng nghe rồi. Bách Sanh học cái gì cũng tốt chỉ riêng ca hát là í ẹ. Chỉ cần có người ngoài hắn nhất định sẽ không hát.
Tiểu Liêu thấy hắn đóng mắt, le lười nhìn. Biết hắn không hát nên định đứng dậy đi lấy nước uống. Ai ngờ chân chưa chạp đất, liền rùng mình 1 cái ngã xuống lại, Bách Sanh cư nhiên lại hát lớn “Sét đánh phải trời mưa, ố ye … trời mưa có gió lớn ố ye …”
“Phụt…” Tiểu Liêu cười lớn không thèm để ý nết na gì nữa. Bách Sanh bây giờ là …. đang tra tấn phạm nhân sao. Không ngờ được là Bách Sanh sau khi uống rượu lại mất mặt như thế. Nó kích động lấy điệ


Duck hunt