Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341595
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.
ệ cùng với đàn em Doãn Thịnh phía sau cũng muốn hành động, 2 bên mọi người bắt đầu rục rịch.
Doãn Thịnh đưa tay ý bảo đàn em gã phía sau dừng tay, sau đó tặng lại cho Bách Sanh 1 quyền trả đũa “Giận sao?”
Bách Sanh cười lạnh “Tôi nói rồi, thử tôi cũng phải có thời điểm chứ, không tin tôi thì cứ tìm Thiên Ca mà đổi người khác.”
Doãn Thịnh đưa tay khoác lên vai hắn, cười cợt nhã “Không phải không tin, chỉ là có việc tốt đương nhiên muốn gọi cậu, thân phận của cậu như thế phải lợi dụng thật tốt, phải xin lỗi người ba thị trưởng của cậu nữa chứ.”
Bách Sanh thoáng chút trầm mặt, ánh mắt sắc bén “Có ý gì, tôi nói rồi, ba tôi sớm đã từ tôi.”
“Cha con làm sao có thù dai.” Doãn Thịnh vờ có lòng tốt khuyên can “Lần này, nếu cậu chịu tham gia, chúng ta sẽ có 1 món hời lớn, cả thành phố N này sẽ không còn ai dám đụng đến chúng ta.”
Bách Sanh tỏ ý cười nhạo “Anh cũng thật nể mặt tôi, ba tôi dù gì cũng chỉ là thị trưởng thôi, chưa có năng lực đến thế đâu.”
Doãn Thịnh phe phẩy ngón tay trỏ, bày ra bộ mặt muốn nói nhưng lại thôi.
Bách Sanh chợt cảm giác rằng hình như hắn đã bỏ qua điều gì đó, hắn bỗng cả kinh “Chẳng lẽ …?”
Doãn Thịnh gật đầu tán thưởng “Chính xác, trừ ba cậu ra, thì còn rất nhiều người khác.” sau đó gã đưa mắt nhìn về không gian phía trước “Được rồi, hôm nay đến đây thôi.”
Bách Sanh và Lâm Duệ trao đổi ánh mắt, tình huống bây giờ thật không đoán được là tiếp theo sẽ xảy ra việc gì. Đội của họ chắc đã thông qua máy nghe lén biết được mọi chuyện, không nên hành động thiếu suy nghĩ, mọi việc bây giờ phải tùy cơ ứng biến.
Ngoài cửa truyền vào tiếng động cơ ô tô tắt hẳn, cửa sắt cũng được mở lên … cùng đó là 1 luồng ánh sáng lóa mắt ùa vào và 1 người đang tiến đến. Bách Sanh nheo mắt nhìn về phía người đang đi tới, nhìn thấy liền đờ người …. Là Cậu Ta!
Uy Hiếp
Nhìn thấy người nọ đang hướng hướng kho hàng đi tới, vẫn như trước bước đi tao nhã thanh thản. Lâm Duệ rốt cuộc cũng nhớ vì sao lại cảm thấy cậu ta quen mặt. Tiểu Liêu gọi cậu ta là Chu Cảnh Lan. Tên họ Chu đó chẳng phải là … theo bản năng Lâm Duệ nhìn về hướng Bách Sanh. Chỉ thấy Bách Sanh thoáng sắc mặt đen lại khi nhìn thấy Chu Cảnh Lan nhưng rất nhanh khôi phục lại trạng thái nhìn về phía cậu.
Ngón tay Chu Cảnh Lan nắm chìa khóa xe nhẹ nhàng chuyển động, bộ dạng bất cần đời so với tên nam sinh ngây ngô năm đó thật sự là khác xa 1 trời 1 vực.
Doãn Thịnh nhìn cậu mỉm cười “Đến đây.”
Chu Cảnh Lan chỉ cười vuốt cằm không nói lời nào. Sau đó nhếch khóe môi hướng Bách Sanh nói “Anh Bách Sanh, đã lâu không gặp.”
Gã nhìn Đao Ba Trạch phất tay 1 cái “Này, đừng nhỏ mọn như thế, chỉ là 1 đứa con gái, không cần thiết như thế đâu.”
“Dịch đại ca, bữa nào gọi Tiểu Liêu cùng ăn cơm.” Chu Cảnh Lan tiếp tục nhìn Bách Sanh, vẫn muốn kích thích hắn.
Bách Sanh hướng đi ra cửa, đưa lưng về phía cậu ta nói “Lúc nào cũng được.”
Doãn Thịnh nhìn theo hướng Bách Sanh bước đi, lắc lắc đầu, sau đó ngoái đầu nói với Chu Cảnh Lan “Cậu không phải đang nghiêm túc chứ.”
Chu Cảnh Lan nhẹ cười “Nghiêm túc, rất lạ sao?”
Doãn Thịnh sờ sờ cằm, tự hỏi chính mình, theo trí nhớ gã còn lưu lại thì ấn tượng về cô bé tên Dịch Tiểu Liêu này thật mơ hồ, đến nỗi giờ muốn nhớ cũng không nhớ ra chút gì.
Chu Cảnh Lan vỗ vai gã “Thịnh ca, ba em nói việc lần trước ở Bích Thủy, hạ thủ 2 cô gái, anh tự lo liệu, ông ấy không can thiệp.” Nói xong cậu ta hướng về phía kho hàng đi thẳng ra.
Doãn Thịnh sững sốt, bật dậy chạy về phía hắn, sắc mặt đen hiếm thấy “Cậu có ý gì? Chu cục sao lại mặc kệ tôi.”
Chu Cảnh Lan dừng bước, cười như không cười nhìn gã “Nghe đồn, lần đó ở Thịnh Thế anh và đàn em rất hung tợn, khiến cho cô ấy bị thương.”
Sắc mặt Chu Cảnh Lan cực kỳ bình tĩnh, không nhìn ra chút dấu hiệu nào cho thấy sắp có bão. Nhưng Doãn Thịnh đã nghe được ít nhiều dính líu đến chuyện con gái của Vinh Hưởng “Cậu cũng biết thù oán của tôi và Vinh Hưởng, tôi lúc ấy là nhất thời muốn trút giận.” Nhìn sắc mặt Chu Cảnh Lan, Doãn Thịnh tiếp tục nói “Hơn nữa người động thủ là Bách Sanh không phải tôi.”
Chu Cảnh Lan cười nhạo nói “Nếu anh ta không tự động thủ, đoán chừng giờ này Tiểu Liêu vẫn còn phải nằm viện rồi.”
“….” Doãn Thịnh nói không nên lời.
Đao Ba Trạch chân chó nịnh bợ chạy đến nói vào “Chu Thiếu, lần đó Thịnh ca không biết đó là người trong lòng cậu, lần sau sẽ không xảy ra chuyện như thế nữa.”
Chu Cảnh Lan nghiêng đầu nhìn “Đều là mắt chó, lần đó cũng giúp tôi diễn 1 màn không tồi nhỉ, về sau gặp cô ấy nhớ vòng đường khác mà đi.”
Chu Cảnh Lan đi rồi, Doãn Thịnh giận dữ tung 1 cước đá ngã cái bàn. Đao Ba Trạch vội vàng chạy đến đỡ gã “Thịnh ca, đừng nóng.”
“Khốn kiếp, dám giở trò trước mặt tao. Nếu không có người cha cục trưởng của nó chống lưng, tao đã sớm cho miệng chó nó chế* mẹ nó rồi.” Doãn Thịnh cực kỳ giận, đôi mắt ngoan độc liếc về phía đám người phía sau.
Đao Ba Trạch trốn ở 1 góc không dám lên tiếng nữa.
Kho hàng trống trã