Tác giả: Phong Thanh Dương
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341486
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1486 lượt.
n thoại ra quay lại cảnh hắn đang hào hứng ca hát. Tiểu Liêu nhìn hắn, trong đầu nó giờ hiện ra 1 ý định phục thù, vội cẩn thận đặt điện thoại sau lưng.
Bách Sanh bỗng nhiên từ sô pha đứng dậy, nhìn Tiểu Liêu với anh mắt nóng bỏng “Tiểu Liêu, giờ anh mới phát hiện, lúc còn nhỏ xem Hài Tử Huynh Đệ … thật ra nó có thêm đồ rồi đó.”
“……”
Thấy Tiểu Liêu giương miệng kinh ngạc nhìn, Bách Sanh nói tiếp “Bằng không em nói coi, sao mấy anh chế tác để bọn họ mặc quần, không phải sợ chúng ta nhận không ra bọn họ sao?”
Tiểu Liêu bỗng cảm thấy Bách Sanh …. thật đáng yêu, nó cười tủm tỉm, thuận theo hắn nói “Bách Sanh … hát Hồ Lô Biến đi.”
“……..”
Tiểu Liêu nhìn hắn nghi hoặc, Bách Sanh hếch môi, cái trán cũng nhăn lại tạo ra bộ dạng giống như đang thật khó xử, Tiểu Liêu dụ hắn “Hát đi, có kẹo ăn nha.”
“…..” Bách Sanh vẫn bảo trì cái biểu tình như lúc nãy, không nói lời nào mắt vẫn nháy nháy nhìn cái miệng phấn nhỏ nhỏ của nó đang ô ô khép mở. Tiểu Liêu nhíu mày, có dự cảm sắp có chuyện không tốt, chưa kịp chạy trốn đã bị người ta đè gục trên mặt thảm.
Tiểu Liêu khóc không ra nước mắt, nào có chuyện như vậy. Mới nãy còn vẻ mặt ngây thơ hát nhạc thiếu nhi, phút chốc sao lại hóa thành lang sói rồi, Tiểu Liêu đánh đấm hắn “Dịch Bách Sanh, tên sắc lang này, dám giả say.”
*
Hôm sau, Bách Sanh bị Tiểu Liêu 1 cước đá xuống giường đến tỉnh. Hắn tức giận trừng mắt nhìn người trên giường “Dịch Tiểu Liêu, em làm cái gì?”
Giả điên hả? Tiểu Liêu mặt đỏ đến tai, nói quanh co “Anh, tên đại sắc lang … sáng sớm mà muốn hóa sói rồi.” Tối qua còn chưa đủ sao, mới sáng sớm còn lấy cái đó cọ cọ người ta.
Trán Bách Sanh nổi mấy vạch đen “Tiểu Liêu, nghe anh giải thích.”
“Không.” Tiểu Liêu rất có khí phách chống nạnh hớt cằm nhìn hắn.
Bách Sanh cười lạnh, miết hàm răng tạo ra âm thanh xót xót “Có muốn nhìn xem sáng sớm, người hóa sói đáng sợ thế nào không?”
Tiểu Liêu run run, đầu óc thoáng nhanh chóng dạo qua 1 vòng rồi cười gian nói “Bách Sanh muốn hát Hài Tử Huynh Đệ sao?”
Bách Sanh sửng người “Có ý gì?”
Tiểu Liêu cười xấu xa đi qua bên kia lấy di động ra, nhấn vào chỗ phát ghi âm, nghe trong đó phát ra 1 hồi những ma âm đáng sợ. Thái dương Bách Sanh nổi gân xanh, ức chế chịu không nổi giựt giựt. Ráng nhếch khóe miệng cười cứng ngắt “Dịch Tiểu Liêu, em đi đâu làm cái này, kỹ thuật được nha, có thể dùng làm giả chứng cứ.”
Tiểu Liêu nheo mắt lại cười “Thì ra có những người uống say thích hát nhạc thiếu nhi.”
“Ngoan, đưa điện thoại cho anh.” Bách Sanh mỉm cười đưa tay ra.
Tiểu Liêu bắt lấy tay hắn đang hướng trước ngực mình, lắc đầu “Anh lấy làm chi, muốn làm gì?”
Bách Sanh cố nén tức giận, nở 1 nụ cười hiền hòa.
Tiểu Liêu bĩu môi nhìn bộ dạng ngoài cười nhưng lòng không cười của hắn “Cười thêm lần nữa, phải thật đẹp trai, không nghe lời sẽ post lên Weibo.”
“…….”
“Bách Sanh ngoan, hát Cô Chiến Sĩ Xinh Đẹp đi.” Tiểu Liêu đứng trên giường phe phẩy giơ điện thoại lên cao. Bách Sanh lần nữa hướng lên chụp lấy.
“…….”
“Hoa Tiên Tử.”
“…….”
Bách Sanh nhận thấy có người nào đó bắt đầu vì được cưng chiều mà sinh ra kiêu căng, có phải hắn nên chấn chỉnh để lấy lại uy phong đàn ông.
Tình Địch
Bách Sanh thừ ra bộ mặt âm trì nhìn Tiểu Liêu thay quần áo, nha đầu này ngay cả thay đồ mà cũng cằm chặt điện thoại trong tay. Đúng là đang sợ hắn cưỡng đoạt mà. Hắn đưa tay day day huyệt thái dương, cảm giác sau khi say rượu thật khó chịu. Hắn nhìn phía trước rồi đi qua ngã nhào xuống giường, chợt thấy cái gì đó giựt mình bật dậy “Dịch Tiểu Liêu, tối qua ….”
Tiểu Liêu đang mặc dở quần áo quay đầu nhìn hắn, mà đợi mãi cũng không thấy hắn lên tiếng. Bách Sanh nói không nên lời, hắn làm sao mở miệng hỏi nó rằng hôm qua 2 người có dùng biện pháp an toàn không? Hắn say đến loạn cả lên, còn cái đầu của Tiểu Liêu thì làm sao mà rãnh để ý đến mấy chuyện như thế này. Bây giờ ngồi đây nhớ lại, hình như là thật sự không có ….
Bách Sanh lấy cái áo khoác treo trên giá “Em ở nhà đợi, anh quay lại ngay.”
“……” Tiểu Liêu thấy Bách Sanh vội vội vàng vàng, nó đi vào phòng vệ sinh gãi gãi đầu mờ mịt không hiểu là đang xảy ra chuyện gì.
Cũng may, 3 năm nay Bách Sanh thật thông minh, ở lại bên cạnh Đường Hữu Thiên làm việc rất khá. Mấy ngày nữa, tất cả ân oán ba năm trước …. có thể 1 lưới tóm hết bọn người Doãn Thịnh. Khi này, Mạc Anh Minh nhẹ phun ra 1 ngụm khói trắng, nhìn theo người thanh niên đang bước xuống xe, trong lòng nhất thời có chút cảm xúc. Ngày hắn nằm vùng, y rõ hơn ai hết, biết rõ tình huống nào cũng có thể gặp, cho dù gặp phải vợ con vẫn phải trơ mắt nhìn họ đi lướt qua cũng không thể lên tiếng gọi.
Bách Sanh đi đến trước mặt Mạc Anh Minh, chỉ thấy thần sắc khác thường của y đang quan sát mình. Hắn đưa tay chộp lấy điếu thuốc vẫn đang cháy trong tay y “Có chuyện gì cứ nói, ra vẻ thâm trầm không giống phong cách của anh.”
Mạc Anh Minh nhẹ cười nhìn về phía xa xăm thật sự y không biết phải bắt đ